Ngày 22 tháng 12 năm 2013

Đón chuyến tàu cuối của tuổi thơ

Cho dù lớn hơn một tuổi, không còn tin lắm khi nhận những món quà "Madein ông già Noel" nhưng có vẻ cả chàng lớn tồ tẹt và nàng bé ngốc nghếch vẫn chờ đợi lúc âm thầm, lúc lộ liễu.

Năm ngoái, chàng lớn tồ tẹt nhận được quà Giáng sinh không được như mong đợi cứ chốc chốc lại chất vấn "Bố nói thật đi, quà này bố mua chứ gì? " :)). Còn thị Tép thì vẫn đinh ninh "Lúc mình ngủ thì ông già Noel mang quà đến còn gì".

Tỏ vẻ không quan tâm đến việc ông già Noel có đến hay không, trong câu chuyện thường ngày, thỉnh thoảng Noel bố hoặc Noel mẹ đều đá bâng quơ câu hỏi kiểu "Năm nay các bạn đã viết thư cho ông già Noel chưa?"  hay "Chả hiểu bạn Tôm, Tép muốn ông già Noel tặng quà gì nhỉ!". 

Tối qua, trong lúc anh tồ ngốc nghếch đi học thêm (thực tế là hắn đã dám cả gan bỏ học để đi vào nhà sách, căn đúng giờ tan học mới về nhà!!) thì thị ngốc với bố đã dọn chỗ để đón ông già Noel của năm 2013.

Năm nay thị cao hơn, nên khi mang cây thông năm cũ xuống, thị cứ phàn nàn, "Sao cây thông năm nay lại bé thế. Bé quá!".

Sát đến Noel rồi mà vẫn chưa có tí thông tin tình báo nào về mong muốn của chàng tồ. Hắn bảo "Năm nay, cứ để xem ông già Noel có đoán được mong muốn của mình không?". :)). 

Nghe chừng, tuổi thơ của hắn bắt đầu đón chuyến tàu cuối rồi :)










Ngày 25 tháng 11 năm 2013

Chạm vào miền êm ái

Bạn "thổ dân" của mình bảo "May thế. Mấy hôm trước Hội An mưa dầm dề".

Trở lại đây vào một buổi sáng mùa đông hanh hao. Nắng vàng ruộm nhưng chưa đủ làm khô hơi ẩm của những cơn mưa rơi rớt từ cơn bão trước đó khiến những mảng rêu trên mái ngói âm dương, trên những bức tường sơn màu vàng đặc trưng trong mỗi con ngõ hẻm cứ rờ rỡ sắc màu đầy quyến rũ.

Vì tranh thủ ghé qua trong chuyến đi ngắn nên bạn phải căn thời gian để đưa được cả bọn đi khám phá phố Hội ở những chỗ đẹp đến mê ly mà nếu không có "thổ dân" thì sẽ khó mà biết được.

Chỉ có gần hai giờ để "chạy sô", lại được đắm chìm trong một cảm xúc tươi mới với phố Hội.

Quả thật, như lời một người bạn đã thốt lên lên khi xem những bức hình về Hội An trong ngày đông đầy nắng, rằng, mình may mắn được "chạm vào miền êm ái" của Hội An.


Cổng nhà điển hình của Hội An trong một hẻm nhỏ của phố Lê Lợi

Những quán cafe rất dễ thương trong con hẻm của phố Phan Châu Trinh. 

Rêu phong trên những mái ngói âm dương làm nên đặc trưng rất ấn tượng của phố Hội.

Và những bức tường rêu mịn như nhung 

Những con hẻm đẹp mê ly không phải ai cũng biết nếu không có "thổ dân" đưa đường

Ở bất cứ góc nào của Hội An cũng có những điểm nhấn nên thơ

Du khách không thể cưỡng lại sự quyến rũ dịu dàng

Cảm giác về sự êm ái thật rõ rệt




Những màu vàng, xanh, nâu tạo nên sắc màu đặc trưng của phố Hội

Nhiều tác phẩm thơ ca nhạc họa có cảm hứng từ những  con hẻm trữ tình


Sự mềm mại của Hội An có sẵn ở mọi nơi

Không gian thanh khiết làm mê hoặc bất cứ ai 

Những phím đàn rêu



Kiến trúc và lối sống chậm của người Hội An tạo nên một không gian thanh khiết vô chừng

Thêm chú thích



Biển tên đường bằng xi măng

Nhà vệ sĩ ở đây cũng rất... nên thơ

Bên kia dòng Hoài giang

Một quán cafe ở góc đường Bạch Đằng

Chùa Cầu cổ kính

Có khác chăng là dòng kênh không giữ được sự trong sạch như 16 năm về trước.

Các thiếu nữ tạo dáng chụp ảnh trên chùa Cầu

Đậu hũ nóng - một món quà văt ưa thích của người Hội An


Điệu đàng trên từng số nhà

Bình yên qua mỗi ô cửa

Bình yên trên hè phố


Và mỗi góc phố nơi đây

Nghề thủ công của người dân Hội An

Một cụ bà bán thú gốm 10 nghìn một con

 
Một áp phích quảng bá phim "lạ" còn sót lại giữa thời đại kỹ thuật số


Ngày 17 tháng 11 năm 2013

Con bắt đầu thấy ức chế rồi đấy!

Tôm vẽ cầu Long Biên, bố toàn nói nhầm thành cầu Thăng Long. Mỗi lần như thế hắn lại nghiêm giọng "Cầu Long Biên, thưa bố".

Dạo này, phải học thêm nhiều nên chiều chủ nhật không tham gia lớp vẽ của bác Đào được. Mấy chủ nhật vừa rồi cu cậu đều nói "Hôm nay con nhất định phải đi học. Bỏ lâu quá rồi". Nhưng mỏi quá, lại nghỉ.

Để duy trì, cả nhà đặt chỉ tiêu, mỗi tuần vẽ một bức.

Tuần này Tôm vẽ cầu Long Biên.

Trong lúc ngồi xem vẽ, bố mẹ cứ hay góp ý này nọ. Sốt ruột, cu cậu bèn nói "Con bắt đầu thấy ức chế rồi đấy!".

Nghe thế, bố mẹ liền tắt đài luôn :))

(Ảnh do trợ lý Tép chụp)








80% bức tranh đã hoàn thành.