Ngày 19 tháng 02 năm 2015

Dê không ý tưởng

Năm mới, theo lệ là khai bút bằng bức vẽ con giáp.

Cuối năm, việc này việc nọ khiến bố quên không mua vài tấm toan mới nên không được vẽ sơn dầu theo ý muốn của hắn.

Hắn nói vẽ màu nước khó và không phải là sở trường nhưng vẫn bày giấy và màu lên bàn để hành nghề.

Hí hoáy một hồi thì trên giấy vẽ xuất hiện hai con dê, một to một nhỏ và một cây đào không theo tỉ lệ nào :).

Hắn bảo "Chẳng có ý tưởng gì nên bí rì rị!".
Thôi thì tiếc cái công hắn, ba bố con "bôi bôi quệt quệt".

Dù sao thì năm Mùi thì cũng có dê :)

Hắn hứa là sẽ có một bức dê mới.







Ngày 25 tháng 01 năm 2015

Bóng tối và ánh sáng - St 2015

Cuối năm, bố Hữu Khôi nhắn tin "Nếu cu Tôm không bận học hành thì vẽ một bức để ông bà nội Khuê Anh treo ở nhà mới nhé!".


Hai tuần sau mới có buổi chiều thứ bảy nghỉ ở nhà để bày toan để vẽ.

Sau một hồi thảo luận về chủ đề, thì thống nhất sẽ vẽ một bức tranh tươi sáng, mang nhiều hy vọng vào tương lai để làm món quà tân gia. Năm tới sẽ là năm con dê nên chủ đề được chọn là hai mẹ con con dê nằm thư giãn trên bãi cỏ xanh đầy nắng. Bố thì nghĩ đơn giản sẽ là cỏ xanh và nắng vàng. Nhưng điều bất ngờ là cu cậu vẽ ánh nắng bằng màu ngọc bích!

Bẵng đi mấy tháng không vẽ vì phải tập trung cho việc học, nhưng cu cậu bắt tay vào vẽ rất hào hứng. Bố chỉ giúp chuẩn bị một ít dầu, sơn và đặt toan rồi về Bắc Ninh thăm bà ngoại.

Tám rưỡi tối bố mới quay về nhà thì bức tranh cơ bản đã hoàn thành. Tuy nhiên bức tranh có một chút thay đổi về ý tưởng. Sau khi vẽ xong con dê con thì cu cậu thấy không nên vẽ con dê mẹ choán hết khoảng ánh sáng màu xanh ngọc. Để giữ lại khoảng sáng cho bức tranh, thay vì một con dê mẹ thì cậu vẽ một gia đình dê :)

Cậu lý giải, bức tranh này thể hiện cuộc đấu tranh giữa bóng tối và ánh sáng. Mảng tối ở hai bên tranh là các thế lực tăm tối luôn đe dọa ánh sáng. Tuy nhiên, cuối cùng thì ánh sáng của chúa vẫn chiến thắng - đó là triết lý của bức tranh! Bố thì bình góp, phía bên tay trái có một cây thông, dường như đại diện cho những điều thiện, còn phía bên tay trái, tảng đá màu đen đại diện cho những điều ác. Mặc dù sự thô kệch của tảng đá (cái ác) choán một phần bức tranh nhưng ánh nắng màu xanh ngọc ở trung tâm bức tranh và sự thảnh thơi bình yên của gia đình nhà dê mang lại suy nghĩ điều tốt đẹp bao giờ cũng khiến cho con người ta hy vọng vào một cuộc sống tốt đẹp hơn. Cu cậu có vẻ rất đồng tình và thích thú. Chắc liên tưởng đến những ảnh hưởng của tiểu thuyết fatasy :))

Sau khi hoàn thành bức tranh, Tôm hỏi "Làm thế nào để nhận ra đây là bức tranh đầu tiên của năm 2015 nhỉ!". Bố bảo "Con cứ ghi ký hiệu vào dưới chữ ký!". "Con sẽ ghi hai chữ "ST"!". "ST là gì?". "Là first!". Vì vậy bên dưới chữ ký còn có hai chữ "ST" là thế.

Cuộc đấu tranh của bóng tối và ánh sáng



Sẽ làm gì với mảng đen này :)

Pha màu 

Khi thấy Tôm dùng màu đen làm nền, bố có thắc mắc, Tôm bảo, bố sẽ thấy cái gì hiện ra sau khi con vẽ xong...

Chữ ST - đánh dấu bức tranh đầu tiên của năm 2015 được ghi xuống dưới chữ ký

Thủ tục cuối cùng để hoàn thành bức tranh

Em Tép rất muốn được chụp ảnh với bức tranh vì bức tranh này có những con dê hợp với tuổi Mùi của em :)



Ngày 23 tháng 12 năm 2014

Vợ ơi, mình đã bốn mươi !

Sinh nhật đận này cả hai vợ chồng đều qua ngưỡng 40. Cho đến trước sinh nhật năm nay thì vẫn trình trạng "vợ mới ngoài 30" còn chồng thì "U50" để thỏa lòng mong ước "lấy chồng già" của vợ.

Gần hai chục năm trước, mỗi lần zủ nhau đi công viên bách Thảo, hay khuôn viên biệt thự Tây Hồ "tìm hiểu" (tuần nào chả mấy bận), thì cái cô bây giờ là vợ thường hay mắc bẫy (hay cố tình mắc bẫy) cái bài của chồng là "nhổ cho anh mấy sợi tóc bạc".

Ngày ấy, tóc bạc là của hiếm nên chồng treo giải "Mỗi sợi tóc là một cốc chè Trần Hưng Đạo". Mỗi lần tổ chức chiến dịch chí ít cũng được đôi ba sợi nên lúc nào chồng cũng nợ vợ vài cốc chè (vì không thể nào ăn hết nổi). Sau này, khi viết bài cho chuyên mục ẩm thực vợ có nhắc đến chuyện này vợ nhỉ. Ngày đó ngu vãi, cứ ước có tóc bạc để... dụ vợ chơi trò "treo giải". Chả biết có phải ước ngu nên nó vận vào người hay không mà giờ tóc chồng đã bạc gần cả đầu. Giờ mà nhổ thì phải nhổ sợi đen chứ nhổ sợi trắng thì thành dân đầu trọc. Vậy nên cứ vài tháng chồng lại phải "đảo ngói" không thì ai cũng hỏi thăm cái mái "bán râm",  phát ngại.

Ngược lại với quả đầu máu xấu của chồng thì tóc vợ vừa dày, vừa đen. Đen đến độ chồng chủ quan tóc thế làm sao mà bạc được(!)

Mới đấy mà vợ tròn 40, chồng tròn 41.

Bốn mươi thì sao?

Tóc vợ bắt đầu có sợ bạc. Tóc chồng thì hoa râm.

Vợ là con út nhưng chồng là con trưởng nên về nhà chồng vợ phải gánh nhiều trọng trách, quán xuyến mọi việc đối nội đối ngoại.

Năm 29 tuổi vợ hai lần mang nặng, mổ đau bởi chồng đoảng khiến vợ phải "Ba năm đôi". Rồi hì hục nuôi hai con thơ. Rồi vài ba lần sa sảy...

Cuộc đấu tranh bình đẳng giới vẫn còn tiếp diễn dai dẳng vì kiểu gì chồng cũng không chăm chỉ làm việc nhà được như vợ mong muốn :)

Chồng vẫn đoảng để vợ thỉnh thoảng lại "lên lớp" cho một bài mà không thể cãi được. Chỉ có nước lẳng lặng mà nghe.

Bốn mươi thì sao nào?

Có nhiều điều đã trở thành thói quen không thể thiếu.

Mỗi cuối ngày đều muốn nghe nhiều câu chuyện sau câu hỏi "Hôm nay có gì vui?". Nếu không có gì vui thì ắt hẳn phải "Hôm nay có gì không vui?".

Mỗi một ngày đều muốn nghe tiếng gọi cả họ lẫn tên cúng cơm của cả vợ chồng con cái.

Mỗi một ngày đi về đêm khuya đều biết có người đang chờ.

Mỗi một ngày đều chờ cuộc điện thoại "Đã có hẹn hò gì chưa?".

Mỗi một ngày đều muốn phục vụ vô điều kiện hai "cục nợ" đáng yêu và đáng ghét.

Mỗi ngày vẫn còn muốn bàn về mơ ước được xây một ngôi nhà, booking cho những ngày tháng tuổi già.

Và mỗi ngày vẫn còn thích chí chóe những chuyện không đâu.

Và điều quan trọng, mỗi ngày hình như cả vợ và chồng đều không nghĩ rằng mình đã sang tuổi bốn mươi.

...










Hành trình ở ga thứ 15

Xuất phát từ ngày 23 tháng 12 năm 1999, con tàu của chúng mình đã đi qua 15 ga. Có thêm 1 hành khách ở ga thứ 2 và hành khách thứ hai ở ga thứ 5.

Như thường lệ mỗi năm một lần cứ phải bon chen chụp lấy ít nhất 1 kiểu vào cái ngày chúng mình chính thức đeo gông vào cổ.

Kỷ niệm 15 ngày cưới là Đám cưới thủy tinh, đám cưới pha lê. Người ta bảo là vì đủ thời gian để hai đứa nhìn thấy thấu nhau. Nhưng thực tế cuộc sống của mình trả lời, điều đó là ảo vọng. Mình thích tên gọi của lễ kỷ niệm đám cưới này vì nó nhắc mình luôn nhớ, hôn nhân mong manh, dễ vỡ để cố gắng giữ cho nó lung linh.

15 năm, vợ hỏi chồng đã trải qua bao nhiêu cách? Nếu được nói 3 câu thì nói những gì? Thế mà chồng ngậm hột thị. Hỏi đến lần thứ năm mà chỉ thấy đỏ mặt bù vào. Cho nên, thời gian sẽ chẳng là gì nếu mình còn muốn hỏi nhau và còn thấy ngập ngừng khi trả lời.

Hãy yêu và hạnh phúc với những niềm vui nho nhỏ, niềm hạnh phúc nho nhỏ!


Tháng 12, 2008. Ga thứ 9 
Tháng 12 năm 2010,  Ga thứ 11. Dẫn nhau vào hiệu ảnh Quốc tế nên nó mới mịn, mượt thế này :)

Tháng 12 năm 2011. Ga thứ 12.
Tháng 12 năm 2012. Ga thứ 13

Tháng 12 năm 2013. Ga thứ 14.

Tháng 12 năm 2014. Ga thứ 15.


Ngày 23 tháng 11 năm 2014

Bức tranh tuần 47 - Mùa cúc họa mi

Bức tranh của tuần 47 là một bình cúc họa mi (Sơn dầu, 30x40cm)

Loài cúc này chỉ nở vào đầu mùa đông và rộ trong khoảng 1 tuần.

Đi trên các con phố của Hà Nội những ngày này, đều bắt gặp những xe cúc họa mi trắng rực rỡ, quyến rũ bởi đây là thời điểm cúc họa mi vào mùa. Ở bàn nước của mỗi gia đình, ở trên bàn làm việc của nhiều cô gái có sự hiện diện của loài cúc trắng một lớp cánh mong manh. Và đương nhiên, cũng ngập tràn trên facebook nữa.

Bình cúc họa mi mẹ Hương mua trưa hôm qua qua trở thành mẫu vẽ cho Tôm trong sáng chủ nhật tuần này.

Mẹ muốn có một bức tranh vẽ được cả bình, nhưng không còn toan khổ lớn.

Mặc dù là một bài tập vẽ, nhưng sau khi hoàn thành bố vẫn muốn post lên fb (23-11).  Từ trưa đến chiều có 88 các cô bác anh chị like bức vẽ của Tôm. Sau 1 ngày thì có 128 like :). Có 3 comment đặt hàng bạn Tôm vẽ mới và hỏi mua bức tranh này :). Tất nhiên các cô bác yêu quý gửi lời khen, nhưng con biết là còn phải cố gắng nhiều nữa, đúng không?


Đọc comment của mọi người động viên chúng ta có thêm động lực để tiếp tục hành trình Tôm nhỉ.

Bác Bích Ngọc comment "Của nhà trồng được có khác, sướng thế!"

Cô Tuyết Minh: "Có năng khiếu đấy, anh Vũ Lương!"

Bác Khánh Hồng (Đà Nẵng): "Trong sáng thể hiện trong từng đường nét, bố cục và màu sắc! Bác ước có một bức treo trườc giường ngủ để mỗi tối nhắm mắt ngủ trong thanh thản, mỗi sáng bừng tỉnh trong trẻo cúc trắng...".

Cô Phương Thảo: "Con cậu vẽ đấy hả? Đẹp thế! Tớ muốn mua treo có được không? Hâm mộ!

Tớ tha thiết đặt hàng một bức tranh vẽ gì đó về Hồ Gươm, tớ sẽ dành chỗ trang trọng để treo, please!"

Bác Đàm Hải Vân: "Cho bác Vân đăng ký một bức của họa sĩ nhí. Đẹp quá!"

Cô Phương Hiếu: "Anh nói con giai bán cho cô Hiếu bức này đi, so cute, em rất thích"



Ngày 09 tháng 11 năm 2014

Bức tranh tuần 45 - Loa kèn lai... hoa láng

45 - Hoa loa kèn, Sơn dầu (30x40cm).
Và sau khi chỉnh sửa...

Chiều thứ bảy, bố rủ Tôm "Rảnh rỗi thế này con lên vẽ đi, cho bố phụ giúp!". Rủ rê không thành vì "Con không có tí hứng thú nào cho việc vẽ vời hôm nay. Theo kế hoạch là sáng mai mới là buổi vẽ!".

Vận động mãi không kéo được hứng thú của Tôm, đành thôi. Bố có tí chút bực mình. Không vẽ thì làm bài tập vậy.

Một lát sau, cu cậu xuống mách mẹ "Con đã bảo con không có hứng thú vẽ hôm nay, bố không đạt được ý định thì quay ra bực mình rồi mắng con không chịu làm bài tập trong khi đề cương toán là của cả học kỳ!".

Bố sửa sai bằng cách, giả đò không nghe thấy cu cậu nói gì, tươi cười rủ "Đi đón em với bố không!". "Không! Bố đi một mình đi...".

Sáng Chủ nhật, bố mẹ đi vào Hà Đông lúc về thì thấy Tôm đã vẽ được bức này. Thoáng qua thì thấy như hoa loa kèn và thực ra thì cu cậu vẽ chính loài hoa đấy nhưng lại mắc lỗi quan sát mẫu không kỹ nên vẽ theo trí nhớ thành ra một bình loa kèn... lai hoa láng :))

Sau khi góp ý, cu cậu sửa lại. Tuy nhiên, không chỉnh sửa trọn vẹn được vì đã sai về hình họa.

Lúc ăn cơm Tôm bảo với mẹ "Bố Lương có lẽ hợp với nghề vẽ hơn con!" :))

Trước...