14 tháng 10, 2013

Vào ngôi chùa lớn nhất Hàn Quốc

Chùa Yackcheonsa, tên Hán tự là Tuyền Dược Sư, một trong những trung tâm Phật giáo lớn của Hàn Quốc ở bờ biển phía Nam đảo Jeju. Chùa tọa lạc trên sườn núi, phía trước là biển cả mênh mông, xung quanh chùa tồng toàn thông hai lá, cây nào cây nấy đều phải hai người lớn vòng tay ôm mới xuể.
 
Đến chùa vào buổi chiều muộn. Gió vi vút qua lá thông, cảm giác thanh khiết vô cùng. Chùa ở đây có phong cách kiến trúc điển hình của Hàn Quốc với các tầng mái đồ sộ nặng nề. Các tay đòn được làm bằng gỗ thông sơn màu sắc xanh, đỏ, trắng. Ở đây chùa chiền lăng tẩm không được sơn màu vàng, bởi màu này chỉ dành cho vua. Đến giờ vẫn vậy. 

Lượng gỗ làm mái cực kỳ khổng lồ. Có thể so sánh để thấy sự đồ sộ. Cổng thành Sungnyemun, biểu tượng của Hàn Quốc ở trung tâm thành phố Seoul, chỉ bằng một góc ngôi điện chính của chùa cách đây mấy năm cổng thành bị một người dân phóng hỏa. Nó đã cháy liên tục trong hai ngày hai đêm, mặc dù cảnh sát chữa cháy được huy động với các phương tiện tối tân nhất. Sau đó Hàn Quốc phục dựng lại cái cổng thành này với chi phí lên đến hơn 2 triệu đô. So sánh như vậy mới thấy sự hoành tráng của ngôi chùa này.

Chùa Yackcheonsa được xây dựng cách đây 600 năm nhưng bị Nhật phá hủy trong cuộc chiến tranh thế giới thứ 2. Chùa hiện nay được phục dựng trên nền chùa cũ.









Trong chính điện chỉ có 3 ngôi tượng cao 6 - 7 mét




Ở đây các Phật tử dâng lễ bằng gạo. Gạo được đóng sẵn trong các túi bán với giá 10.000 won (tương đương 200 k VND)





Trong mỗi pho tượng này là một lời nguyện cầu của du khách thập phương. Du khách có thể mua tượng để đặt vào chùa trong thời gian 1 năm. Tượng to có giá 50k won, tượng nhỏ 30k won. 


Lời cầu nguyện được lựa chọn nhiều nhất là treo dưới đèn lồng trong sảnh chính. Hàng ngàn chiếc đèn lồng đủ sắc màu được thăp sáng lung linh khiến không gian trở nên huyền ảo.

Ngay bên khuôn viên, một cửa hàng bán ngói công đức dành cho các Phật tử. Mọi người có thể công đức bằng cách mua những viên ngói này để dành cho những lần tu sửa mái chùa. Nhà chùa sẽ viết tên người công đức lên từng tấm ngói.



 

 Dòng nước này được dẫn về từ núi lửa Hallasan. Tương truyền uống nước thiêng sẽ tiêu tan bách bệnh. Da dẻ nhẵn mịn. Đa số du khách nữ sau khi vãn cảnh chùa đều múc nước từ vòi rồng để uống. Nhiều người mang theo chai lớn để mang nước về nhà.



Nhà sư trụ trì và vãi tại chùa Tuyền Dược Sư.

Đây cũng là ngôi chùa duy nhất trên đảo Jeju


13 tháng 10, 2013

3 giờ ở khu DMZ của Hàn Quốc

Nằm trên vĩ tuyến 38, chia cắt hai miền Triều Tiên, Bàn Môn Điếm (Panmunjeom) – địa danh mang trong mình nhiều bí ẩn sau 60 năm tạm đình chiến, hàng năm thu hút hàng chục triệu du khách nước ngoài và người dân bản xứ với mong muốn khám phá phần nào vùng đất bí ẩn và mong ước về một bán đảo Triều Tiên thống nhất.

Bàn Môn Điếm nằm trong khu Phi quân sự (DMZ) của Hàn Quốc và CHDCND Triều Tiên. Địa danh này cách Thủ đô Seoul hơn 50km, sau hơn 40 phút đi xe bus trên con đường chạy dọc con sông Imjingang với những hàng dây thép gai cao quá đầu người với các vọng gác dày đặc. Đây là vùng đất được cho là được kiểm soát cẩn mật bậc nhất của thế giới. Hiện tại khu vực này được Chính phủ Hàn Quốc mở cửa một phần để dân chúng và khách du lịch tới thăm quan.

 Điểm dừng chân đầu tiên là khu Imjingak (Nhâm Thìn Các) nơi có Quảng trường Thống Nhất. Khu vực này được xây dựng từ năm 1971 sau khi Hàn Quốc và CHDCND Triều Tiên ra thông cáo chung. Những hiện vật trưng bày tại đây đều gợi nhớ đến quá khứ chiến tranh đau buồn và thể hiện khát vọng về một đất nước thống nhất.

Quảng trường Thống Nhất

Sát cạnh Quảng trường là cây cầu Tự do dài 83 mét, rộng 4,5 m, cao 8 m được làm bằng gỗ thông và sắt bắc ngang dòng sông Imjingang nối hai bờ Triều Tiên. Tên của cây cầu bắt nguồn từ những tiếng hô “Tự do” của những người lính được trao trả sau Hiệp định ngừng bắn năm 1953 đặt những bước chân đầu tiên lên cầu sau khi trở về từ bên kia chiến tuyến. Phần lớn cây cầu đã bị phá hủy, còn còn lại một đoạn, ở cuối đoạn cầu là hàng rào dây kẽm gai. Có thể coi đây là điểm tận cùng của đất nước Hàn Quốc.
 
Hàng ngàn người Hàn Quốc đổ về  cây cầu Tự do mỗi ngày để ngóng về cố hương bên kia hàng rào dây thép gai.

Chưa từng có người dân thường nào bước qua hàng rào cuối cây cầu. Nhiều người coi đây là điểm tận cùng của đất nước Hàn Quốc. Những dải lụa, lá cờ, thậm chí cả những chiếc áo khoác treo ở đây đều ghi những lời cảm tưởng hoặc nguyện cầu về hòa bình và thống nhất cho hai miền Triều Tiên.
Những lời nguyện cầu hòa bình, thống nhất, của người dân Hàn Quốc và du khách trên thế giới được treo dọc theo bờ tường chăng dây thép gai tại khu DMZ.

Muốn vào sâu trong khu phi quân sự du khách phải mua vé và trải qua các thủ tục kiểm tra an ninh ngặt nghèo. Khách du lịch di chuyển bằng xe của quân đội, ngồi đúng số ghế. Danh sách du khách được kiểm soát ở các trạm gác quân sự. Sau nhiều năm, khu DMZ trở thành vùng đất lý tưởng cho nhiều loài động thực vật quý hiếm phát triển. Nhiều loàii chim quý được phát hiện chỉ cư trú ở vành đai này. Đây cũng là vùng đất tạo ra những củ nhân sâm có giá trị cao nhất của thế giới.

Một tiết học lịch sử học sinh tiểu học Hàn Quốc tại khu Phi quân sự. Từ nhiều năm nay, giáo dục Hàn Quốc đặc biệt chú trọng đến việc giáo dục lịch sử và các kiến thức thực tế cho trẻ. Ở bất cứ di tích lịch sử nào, ở bảo tàng hoặc ngay tại khu DMZ đều thấy rất nhiều học sinh từ tiểu học đến trung học.
Năm 1953, ngay trước khi hiệp định ngừng bắn được ký kết, chuyến tàu cuối cùng giữa hai miền Triều Tiên bị phá hủy cùng với cầu đường sắt cũ. Năm 2004, một cây cầu đường sắt mới nối hai miền Triều Tiên được xây dựng. Cây cầu này chỉ cách cây cầu cũ vài chục mét.

 
Những mố cầu đường sắt cũ đã bị phá hủy từ năm 1953.
 
Đoạn đường sắt cũ từng nối hai miền Triền Tiên

Năm 2002, một cây cầu đường sắt mới được xây dựng trong nỗ lực hàn gắn liên Triều. 


Một nhà ga mới cũng được xây dựng nhưng hiện tại đã bị đóng cửa từ năm 2008 do những căng thẳng giữa hai miền.
Bên trong nhà Dorasan, những bức tranh của các em thiếu nhi thể hiện khát vọng thống nhất hai miền khiến cho nhiều du khách xúc động.


Một quả chuông Hòa Bình khổng lồ được người Hàn Quốc xây dựng ngay biên giới hai nước. Chuông này được đánh vào những dịp đặc biệt. Mỗi khi tiếng chuông vang lên, người dân sinh sống bên vĩ tuyến 38 đều nghe tiếng vọng.


Bên cạnh quả chuông Hòa Bình là bức tường được gắn những viên đá mang về từ 64 quốc gia với 86 viên đá của những vùng đã từng hứng chịu nỗi đau của chiến tranh.


Viên đá của Việt Nam được đánh số 81.

 
Tại khu vực sát bờ sông Imjingang, nơi gần nhất có thể nhìn bằng mắt thường sang khu vực bên kia biên giới. Bằng cách ống nhòm cỡ lớn, có thể nhìn thấy làng Hòa Bình của CHDCND Triều Tiên và khu công nghiệp Geaseong.


Từ năm 1974 đến năm 2012, tại khu vực Phi quân sự, Hàn Quốc phát hiện 4 đường hầm được đào dưới lòng đất từ bên CHDCND Triều Tiên. Hiện tại đường hầm số 3 được mở cửa đón khách du lịch. Hầm được đào xuyên qua lớp đá hoa cương, phát hiện năm 1978, nằm cách mặt đất 73 m, dài 1635 mét. Có 435 m nằm ở phía Nam giới tuyến quân sự cách Seoul… 44km có khả năng cho 10.000 binh sĩ di chuyển trong một giờ.
Trước đường hầm số 3, một tác phẩm điêu khắc đầy ý nghĩa mang tên “Một thế giới” – trở thành biểu tượng thể hiện ý nguyện thống nhất hai miền của người dân Hàn Quốc. 

23 tháng 6, 2013

Thầy bói dọn cưới

Hôm nay nhàn cư lại dở cái thú thay đổi đồ đạc trong phòng, rút cục căn phòng đã mang một dáng vẻ mới và cảm giác thay đổi vẫn rất thú vị cho dù ngoài kia trời đang mưa chuẩn bị cho cơn bão số 2.



 Cái sở thích "đổi mới như cũ" có từ cái thời còn đi thuê nhà. Thỉnh thoảng lại phải dọn dẹp kê lại phòng cho dù cái sự hợp lý nó đã ở gần cái mức khó mà có ý tưởng nào hay hơn.

Còn nhớ hồi mới ra trường, mình về ở với vợ chồng người bác họ trong khu tập thể Dệt nhuộm. Cả khu làm hàng len để cho các đầu nậu xuất khẩu. Nhà cấp bốn rộng gần 60 mét vuông, chia làm 3 khu. Mình gọi là 3 tầng nằm ngang. Phòng lớn nhất vừa làm phòng khách, vừa làm công xưởng. Khi đó, chưa xin được việc làm mình cũng tham gia vào dây chuyền này. Mỗi ngày cũng may được từ 10 đến 12 cái áo len. Công may một chiếc áo là 1200 đồng.

Một vài năm sau làm ăn khấm khá, bác chuyển nhà mới, và cho mình ở nhờ tại căn nhà này. Căn nhà trước đây chật chội máy móc, công nhân, người nhà, giờ rộng mênh mông.

Do bác đã chuyển một số đồ đạc có giá trị lên nhà mới, nhà cũ chỉ còn lại một chiếc giường đôi, một chiếc giường cá nhân, một cái tủ "bích-phê", một cái tủ đựng đồ và bộ salon nan cũ kỹ.

Lúc đó, ở một mình, thấy sao 60 mét vuông nó rộng thế. Để đỡ nhàm chán và để không bị trì trệ trong căn nhà rộng, cứ thỉnh thoảng mình lại xoay bàn ghế, xoay giường, xoay tủ từ góc nọ sang góc kia. Thế rồi, mình phát hiện ra sau mỗi lần kê lại đồ, một cảm giác tươi mới phấn chấn, đầy năng lượng tràn ngập. Hai cậu bạn thân hồi học đại học, cuối tuần đến tụ bạ cũng hay bị lôi vào công cuộc đổi mới nội thất.

Một thời gian sau, do nhà rộng nên có nhiều họ hàng cũng gửi con lên ở nhờ. Nhà trở nên chật chội. Khi đó đã có việc làm nên mình quyết định đi thuê một căn nhà khác cho hai anh em. Lúc này thằng em ruột bắt đầu năm thứ nhất đại học.

Tìm mãi cũng kiếm được một căn hộ trên tầng 2 của khu tập thể cao tầng nằm sát bên đường Giải Phóng. Căn hộ của một bà lão không chồng. Khi mình thuê được, những người hàng xóm ai cũng ngạc nhiên, bảo "Sao mày lại tán được bà ấy? Bao nhiêu người hỏi bà ấy không cho thuê. Nhà để không bao nhiêu năm trời". Mình bảo, "Mình chỉ tán bà ấy bằng một cuộc điện thoại thôi". Căn hô có 2 phòng, một sảnh và hai ban công. Đồ đạc chẳng có gì, nhõn một cái giường cá nhân. Không có khu nấu nướng. Để có chỗ kê bếp, mình phải kiếm hai cái ghế đẩu, một cái cánh cửa bỏ đi gác lên đó lấy chỗ kê cái bếp ga cũ do bà cô ruột cho.

Có hai anh em nên anh một phòng, em một phòng. Chiếc giường cá nhân thì để cho thằng em. Mình đi mua một cái đệm rẻ tiền về để luôn trên sàn. Phòng thằng em thì thôi. Chứ phòng mình thì nay đệm ở góc này, mai đệm ở góc khác. Tùy theo mùa vì nắng xuyên qua ô cửa sổ hoặc là những đêm trăng sáng. Hôm nào nắng thì tránh nắng. Hôm nào trăng sáng thì kê sát ra cửa sổ để "thưởng" trăng. Cái thú dịch chuyển đệm để thưởng trăng vậy mà thú vị, nhất là khi rủ được bạn gái về thưởng cùng :). Lúc đó bạn gái gọi cái việc thay đổi đồ đạc bằng câu thành ngữ "thày bói dọn cưới".

Cưới xong thì hai vợ chồng được ông anh vợ cho mượn rồi sau đó bán luôn cho hai vợ chồng căn nhà trên phố Nguyễn Du. Nhà nhỏ, tổng cộng cả hai tầng mới có 28 mét vuông. Tầng 1 một phòng ngủ, tầng 2 một phòng ngủ. Hai tầng thông nhau cầu thang rất nhỏ và dùng chung một máy điều hòa.

Nhà chật nên hai vợ chồng luôn phải tính toán để kê đồ sao cho tiết kiệm diện tích nhất và sử dụng được hết công năng, chính vì thế cái thú "thầy bói dọn cưới" có cơ hội để phát triển. Được cái, do hoàn cảnh nên cái sở thích kê đồ cũng lây sang bà xã. Thỉnh thoảng lại rủ "Hôm nay rảnh rỗi, kê lại đồ đi". Mình thì luôn hưởng ứng nhiệt liệt.

Mỗi lần xoay đồ, vợ hay đùa, nhà có 9 mét vuông, 8 mét kê giường, 1 mét vợ chửa đứng chật thế mà cứ hay bày đặt xoay sở kê đồ. Ấy vậy mà cái giường của ông anh để lại vẫn có cơ hội xoay đủ 4 góc phòng. Suốt mấy năm ở đó cứ xoay đi rồi lại xoay lại. Khi thằng con trai 4 tuổi mỗi lần thấy bố mẹ kê đồ thì bảo "Lại đổi mới như cũ, nhỉ!".

Ở Nguyễn Du 5 năm, ngoài thằng con giai lại có thêm một cô con gái, một bác giúp việc. Thỉnh thoảng ông bà nội ở dưới quê lên chơi. Không gian trở nên chật hẹp, bức bối.  Những lúc có khách, cả khách và chủ cứ tự động tìm chỗ nào tiện thì ngồi.

Ở phố thì rất tiện, rất thích nhưng bí bách. Cộng thêm việc cả nhà không thể chịu nổi mùi hoa sữa mỗi độ đầu mùa đông. Đọc thơ, nghe hát về hoa sữa thì thích lắm. Mê lắm. Thậm chí mỗi năm vài lần đi qua phố Nguyễn Du vào mùa hoa sữa nở thì cũng lãng mạn và thú vị vô cùng. Nhưng ở phố Nguyễn Du mùa hoa sữa thì là cực hình với nhà mình.

Ngoài hàng hoa sữa cổ thụ ở dọc phố, trong sân của khu 88 có một cây hoa sữa đại cổ thụ. Mùa hoa sữa, cứ bốn giờ chiều là nhà mình phải đóng chặt tất cả các cửa. Mùi hoa sữa đặc quánh không thể thở nổi nhất là với những kẻ viêm mũi dị ứng như mình. "Kéo nhị" (hen) như vợ và con trai mình.

Thế là chuyển nhà.

Rồi chuyển nhà lần nữa.

Tính ra, từ khi chuyển về chỗ mới mình ít có dịp tận dụng sở thích dịch chuyển. Chỗ mới không quá rộng, cũng không hẹp, mọi thứ mang về đều tính toán sao cho hợp lý nhất nên ít phải nghĩ đến việc kê đồ. Thế nhưng, đùng một cái, tháng trước phát hiện ra nhà bị mối xông. Thợ diệt mối bảo, mối nó xông lâu rồi mà anh không biết.

Giá mà cứ duy trì được cái sở thích "đổi mới như cũ" thì có khi lại phát hiện được sớm lũ mối cũng nên. Vợ chồng con cái cứ cuống cả lên. Nhỡn tiền là nhà hàng xóm, mấy tháng trước cũng bị mối xông. Đến khi phát hiện ra thì ôi thôi, cửa rả, đồ gỗ từ tầng 1 đến tầng 4 chỉ còn có mỗi... cái vỏ. Tốn hàng trăm triệu đồng để sắm lại. Cũng may nhà mình chưa đến nỗi tệ như thế.

Thế là đồ đạc lại có dịp chuyển. Mấy bà hàng xóm đi qua thấy bàn tủ lanh tanh bành tưởng nhà mình lại chuyển nhà.

Mất gần hai tháng để diệt mối.

Tuần này, ba mẹ con đi du hý ở tận Băngkok. Trước khi đi mẹ bổi nhắc xa nhắc gần "Liệu tính toán mà kê lại nhà đi anh xã nhé". Mình cứ ậm ờ vậy. Tính là đợi mẹ con nó đi về rồi cùng dịch chuyển... cho vui.

Đã định là thế, nhưng sáng nay lại là sáng chủ nhật. Mọi tuần, có đầy đủ ở nhà thì còn nghĩ chuyện tụ bạ hội hè nhưng sáng nay thì vắng teo. Ngủ dậy, nhà cửa trống vắng, thế là chả nghĩ ngợi gì hùng hục đi kê lại đồ. Kê hết phòng khách thì thấy có cảm hứng để dọn dẹp thay đổi nốt phòng ngủ.

Bở hơi tai vần cái chỗ nọ sang chỗ kia nhưng cái được nhất vẫn là cảm giác phấn chấn, cảm giác mới mẻ.

Chả thêm cái gì mới, chỉ là đổi chỗ thôi nhưng thấy mọi thứ tự nhiên trở nên hợp lý, quá hợp lý.

Giá vợ mà ở nhà thì lại tổ chức liên hoan mừng phòng mới  :)






20 tháng 6, 2013

Triển lãm online

Những bức vẽ còn non nớt về bố cục, ngây thơ về chi tiết và mầu sắc nhưng xứng đáng được dành một chỗ trang trọng trong căn nhà nhỏ của chúng ta để cho một triển lãm cá nhân.