12 tháng 4, 2026

Người Hà Nội ai cũng có một quá trà đá vỉa hè ruột

Trước cửa tòa soạn Báo Tiền Phong ở số 15 Hồ Xuân Hương, có một quán trà đá nhỏ đã ở đó từ rất lâu – lâu đến mức gắn với ký ức tuổi trẻ của nhiều phóng viên, nhà báo. Hồi ấy, ngay trước gara còn có một cây xà cừ cổ thụ, thân to đến mấy người ôm không xuể, tỏa bóng mát xuống góc vỉa hè nơi bà Bình ngồi bán nước. Về sau, bà chuyển sang phía đối diện, nép mình bên mé cổng tòa soạn Báo Nhi Đồng. Quán trà đá của bà được cánh phóng viên ưu ái gọi vui là “văn phòng đại diện của thông tấn xã vỉa hè” – nơi những câu chuyện không chính thức nhiều khi lại lan đi nhanh nhất.

Bà Bình không phải người hay nói, giọng nhỏ, gương mặt có phần nghiêm, thoạt nhìn dễ khiến người ta nghĩ là khó tính. Nhưng ngồi với bà rồi mới thấy, cái sự “khó” ấy lại là thứ khiến người ta yên tâm. Trà của bà lúc nào cũng vừa vặn – không đậm quá, không nhạt quá, rất ưa. Nhưng thứ giữ chân người ta không chỉ là trà. Ở bà có một nguyên tắc lặng lẽ: nghe nhiều, biết nhiều, nhưng chưa từng thấy bà đem chuyện của ai ra làm câu chuyện để cãi cọ hay bàn tán. Những câu chuyện riêng tư, những bực dọc nghề nghiệp, những điều chưa tiện nói thành lời… đều được gửi lại nơi góc trà ấy, rồi dừng lại ở đó.

Vì thế, quán trà đá của bà trở thành một điểm hẹn quen thuộc. Phóng viên trẻ, già, người vui hay người buồn – ai cũng có lúc ghé xuống. Có ngày chỉ để uống cốc trà, có ngày để giãi bày, có ngày lại để hòa giải một câu chuyện nào đó chưa kịp nguôi.

Bà Bình có một người em gái. Hồi trước, người ta vẫn thấy hai chị em thay nhau bán nước – hôm chị, hôm em. Mãi sau này bà mới kể, em bà lấy chồng tận Ninh Hiệp, hoàn cảnh khó khăn nên bà đón lên, cho ngồi bán cùng đỡ đần. Khi cuộc sống của em dần ổn định, bà lại trở về với góc quán nhỏ của mình, lặng lẽ như cách bà vẫn luôn hiện diện.

Có những ngày bất chợt nghĩ, nếu một sáng nào đó đi qua phố Hồ Xuân Hương mà không thấy bà Bình lúi húi dựng ô, bày ấm chén, chắc hẳn nhiều người sẽ thấy thiếu đi một điều gì rất quen. Không chỉ là một quán trà đá, mà là một góc ký ức – nơi những câu chuyện trên trời dưới biển từng được rót ra, cùng với chén trà nóng, trà đá, nhân trần hay nước vối… chậm rãi mà bền bỉ, như chính cách bà Bình đã ngồi đó suốt bao năm.



Nha Trang, vì thế, không chỉ là nơi để đến

Người ta thường nói về Nha Trang bằng biển xanh, cát trắng, bằng những resort rực nắng và dòng khách du lịch không ngớt. Nhưng có một Nha Trang khác, lùi lại một chút khỏi trục đường Trần Phú Nha Trang đông đúc, nơi nhịp sống chậm hơn và những thói quen cũng… lạ hơn.

Ở đó, người Nha Trang không mấy khi ăn sáng ngoài hàng.

Buổi sáng của họ thường bắt đầu ở nhà. Một bữa ăn giản dị, nhanh gọn, đủ để đi làm, đi chợ, đi biển. Những quán ăn sáng, nếu có, lại chủ yếu nằm dọc khu phố du lịch – nơi dành cho người phương xa nhiều hơn là người bản địa. Thành ra, nếu bạn rẽ ra khỏi những con đường quen thuộc ấy, việc tìm một hàng quán ăn sáng đôi khi không dễ như bạn nghĩ.

Cái “khó” ấy không phải vì thiếu, mà vì không phải dành cho bạn.

Rồi đến chuyện giao thông – một điều lạ khác, nhưng là cái lạ khiến người ta bất ngờ rồi… mỉm cười.

Ở Nha Trang, người ta đi xe máy rất nghiêm túc. Không phải kiểu nghiêm túc căng thẳng, mà là một sự tuân thủ nhẹ nhàng, có ý thức. Bạn chỉ cần lỡ chạy một đoạn ngắn mà không đội mũ bảo hiểm, sẽ có người đi ngang qua, nhìn bạn, cười rất tươi, rồi đưa tay lên đầu ra hiệu: “Đội mũ đi”.

Không trách móc. Không khó chịu. Chỉ là một lời nhắc… tử tế.

Thứ văn hóa ấy, không ồn ào, nhưng khiến người ta nhớ lâu.

Và rồi, trong một con ngõ nhỏ gần ngã ba ngã ba Trần Phú Hoàng Diệu Nha Trang – nơi đoàn chúng tôi tá túc – có một quán quà sáng.

Quán nhỏ. Nhỏ đến mức nếu không để ý, bạn sẽ đi qua mà không hề hay biết. Không biển hiệu cầu kỳ, không bàn ghế ngay ngắn. Chỉ là vài chiếc ghế thấp, một nồi nước dùng nghi ngút khói, và một người bán hàng lặng lẽ.

Nhưng cái lạ nằm ở chỗ: quán chỉ bán… mỗi ngày một món.

Hôm nay có thể là bún cá. Ngày mai là bánh canh. Ngày kia lại đổi sang bò kho, hay một món gì đó bạn không đoán trước được. Không thực đơn. Không lựa chọn. Chỉ có sự chấp nhận – và một chút háo hức.

Khách đến, ăn món của ngày hôm đó. Ngon thì nhớ. Mà nhớ rồi… cũng chưa chắc có cơ hội ăn lại.

Nếu bạn chỉ ở Nha Trang dưới một tuần, có khi bạn sẽ bỏ lỡ một món ngon mà cả đời không gặp lại lần thứ hai.

Nghe có vẻ “thiệt thòi”, nhưng chính cái thiệt thòi ấy lại làm nên một cảm giác rất lạ: mọi trải nghiệm ở đây đều có tính “một lần”.

Không lặp lại. Không sắp đặt. Không chiều theo thói quen của khách.

Nha Trang, vì thế, không chỉ là nơi để đến.

Mà là nơi để… nhớ.

Clip: Quán của Cang - Cang trong chữ cang thiệp nghe!





https://www.facebook.com/share/v/1FYJ5gtWDT/