Nhà bố mẹ có một khu vườn nhỏ.
Mẹ bảo bố trồng cây dày một chút để cỏ khỏi mọc. Nhưng rồi theo năm tháng, khu vườn ấy trở thành một khu rừng nhỏ. Tầng cao nhất là những hàng cau thẳng tắp, vươn lên nền trời, tán lá xòe ra như những chiếc ô xanh che nắng. Thấp hơn là mít, bơ, xoài, chanh… chen nhau lớn. Dưới chân cây lại là giàn mướp, giàn ngà, luống rau theo mùa. Quanh năm, khu vườn đều có một thứ quả ngọt để chờ con cháu.
Quanh năm mẹ cứ hết trồng rồi lại chăm. Quả nhiều đến mức ăn chẳng xuể. Nhà dùng không hết, mẹ lại mang biếu hàng xóm một lượt. Những mùa trái rộ, sợ con về không còn quả tươi, mẹ lại tỉ mẩn ngâm rượu, nấu si rô, làm mứt, cất vào từng chiếc lọ thủy tinh. Mỗi lần gọi điện, mẹ đều cười: “Để lúc nào các con về còn có cái mà thưởng thức”.
Mẹ cất cả nỗi nhớ của mình vào đó.
Lần cuối mẹ rời nhà đi Hà Nội chữa bệnh, mấy cây mít trong vườn đang lúc lỉu quả. Mẹ vẫn nghĩ mình chỉ đi vài hôm rồi lại về. Mẹ chẳng dặn cô Đà hàng xóm sang hái giúp, cũng chẳng bảo ai thu hoạch. Chuyến đi ấy, trong suy nghĩ của mẹ, chỉ là một quãng ngắn.
Nhưng mẹ đã không trở về và mẹ bắt đầu hành trình rất dài của riêng mẹ.
Ngày đưa mẹ về nhà, những quả mít đã chín vàng. Chúng rụng đầy dưới gốc, tỏa mùi thơm ngọt khắp khu vườn.
Sáng nay đã là tuần thứ tư trong thất tuần của mẹ.
Anh em hái được hai chục quả bơ già, xanh mướt, đặt lên mâm ngũ quả. Ngoài vườn, mấy quả mít muộn đã mẩy tròn, chắc chỉ sang tuần là chín tới. Những dây ngà vẫn mơn mởn ôm gọn những thân cau.
Cây vẫn đến mùa. Quả vẫn ngọt. Và rồi sẽ có những mùa quả khác tiếp nối.
Nhưng sẽ không bao giờ còn mùa quả ngọt của mẹ nữa.





.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)








