5 tháng 7, 2026

Như vẫn đang chơi trò cút bắt ❤

 ️Mới đó mà đã sang tuần thứ hai trong bảy tuần thất. Chỉ ngần ấy ngày thôi, bằng đúng quãng thời gian mẹ nằm viện ở những ngày cuối đời. Vậy mà hai khoảng thời gian ấy lại khác nhau đến thế. Mười lăm ngày trong bệnh viện dài như vô tận, mỗi giờ mỗi phút đều nặng trĩu hy vọng và chờ đợi. Còn từ ngày mẹ đi, thời gian lại lặng lẽ lướt qua, nhanh đến mức con chưa kịp ngoảnh lại đã thêm một tuần.

Mẹ con mình dường như vẫn đang chơi một trò cút bắt của ngày thơ bé. Khi con ở Hà Nội, con vẫn hình dung mẹ đang ở quê, buổi sáng xách cần ra ao thả câu, rồi lại cặm cụi chăm những khóm hoa, luống rau, những cái cây mẹ nâng niu như những người bạn nhỏ. Rồi mẹ sẽ lại quay những thước phim để upload lên tài khoản Tiktok “Cụ bà thích câu cá” của mẹ. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như bao ngày trước.

Đến khi con trở về nhà, bước lên nhà trên, con lại ngỡ mẹ đang ở dưới bếp - “vương quốc” thân thuộc của mẹ. Nơi ấy lúc nào cũng thấp thoáng bóng dáng mẹ lúi húi nấu nướng, nhặt rau, nêm nếm, chuẩn bị những món ăn mà chỉ cần ngửi mùi thôi cũng biết là mẹ đang ở nhà.

Thế nên nhiều lúc con có cảm giác mẹ chỉ vừa khuất khỏi tầm mắt. Chỉ cần đi thêm vài bước, hoặc gọi khẽ một tiếng, mẹ sẽ lại mỉm cười đáp lời như bao lần trước.

Hóa ra, chia xa cũng giống một trò cút bắt. Người đi chỉ là trốn ở một nơi mà người ở lại chưa thể tìm đến. Còn ký ức thì cứ dẫn lối, để mỗi góc nhà, mỗi khoảng sân, mỗi nếp sinh hoạt quen thuộc đều thấp thoáng bóng hình mẹ.

Con biết rồi sẽ đến một ngày con sẽ quen với sự vắng mặt ấy. Nhưng hôm nay, ở tuần thất thứ hai của mẹ, con vẫn muốn được tin rằng mẹ chỉ đang tạm nấp ở một nơi rất gần.



Có những sự trùng hợp rất lạ

 Mẹ rời xa chúng con lúc 7 giờ 10 phút – đúng những con số trong ngày sinh của con (mùng 7/10). Ngày mẹ đi là ngày 23, trùng ngày sinh của em Ảnh. Năm 2026 có số 20 là ngày sinh của bố; có số 26 lại đúng bằng tuổi của cháu nội Tôm.

Có lẽ chỉ là những sự ngẫu nhiên. Nhưng với người ở lại, mỗi con số đều trở thành một sợi dây để nhớ về mẹ, để tin rằng mẹ vẫn đang nhắn gửi điều gì đó bằng cách rất riêng của mình.

Thầy lễ nói mẹ đã tự chọn tên hiệu cho mẹ là Từ Hoà.

Nam mô A Di Đà Phật.



2 tháng 7, 2026

Lời hẹn của hy vọng

Ở Trung tâm Ung bướu của một bệnh viện tuyến trung ương, người ta thường gặp những ánh mắt lo âu nhiều hơn những tiếng cười. Mỗi cánh cửa phòng bệnh mở ra đều mang theo những kết quả xét nghiệm, những phác đồ điều trị và đôi khi là những tiên lượng khiến người bệnh lặng đi rất lâu.

Trong căn phòng bệnh mẹ tôi đang nằm điều trị có hai người đàn ông ngoài bảy mươi tuổi.

Một bác quê Vĩnh Yên vừa trải qua cuộc phẫu thuật cắt bỏ hai phần ba tuyến tụy. Bác sĩ nói thời gian phía trước không còn nhiều. Ông nhập viện để chuẩn bị truyền hóa chất nhưng sức khỏe vẫn chưa đủ điều kiện.

Người nằm giường bên cạnh đến từ Mộc Châu. Ông đi khám vì một căn bệnh khác, không ngờ lại phát hiện ung thư đại tràng ở giai đoạn muộn. Bác sĩ vừa thông báo cho về nhà chờ lịch mổ. Khi nào sắp xếp được, bệnh viện sẽ gọi.

Hai con người, hai quê hương cách nhau hàng trăm cây số, hai số phận chẳng hề quen biết, lại gặp nhau trong một nơi mà chẳng ai mong muốn đặt chân đến. Họ nằm cạnh nhau được hai ngày.

Hai ngày không dài, nhưng đủ để những câu chuyện đời nối tiếp nhau từ sáng đến tối. Họ kể về những câu trên núi, những câu chuyện dưới đồng bằng, về con cháu, về những chuyến đi đã qua. Có lẽ vì cùng tuổi già, cùng bệnh tật, cùng đứng trước những ngã rẽ khó lường của số phận nên dễ dàng chia sẻ.

Ngày hôm qua, bác quê Vĩnh Yên làm thủ tục ra viện điều trị ngoại trú để được thực hiện một số xét nghiệm nhanh hơn. Buổi chiều, trước khi chia tay, hai ông xin số điện thoại của nhau.

Khung cảnh ấy tưởng như rất bình thường. Nhưng rồi tôi nghe thấy một câu nói khiến lòng mình chợt nghẹn lại.

Ông lão quê Vĩnh Yên cười bảo:

– Lần tới tôi lên Mộc Châu sẽ ghé thăm ông nhé.

Rồi như sợ người bạn mới quen quên mất mình, ông nói thêm:

– Ông nhớ lưu tên tôi là “Thành ung thư” cho dễ nhớ. Kẻo sau này tôi gọi lại không biết ông nào!

Cả hai cùng cười.

Một tiếng cười nhẹ tênh giữa phòng bệnh ung bướu.

“Lần tới tôi lên Mộc Châu…”

Lời hẹn ấy giản dị đến mức ai cũng có thể nói. Nhưng trong hoàn cảnh của hai người đàn ông đang mang trong mình những căn bệnh hiểm nghèo, nó trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết. Bởi để hẹn gặp lại nhau, trước hết người ta phải tin rằng mình còn một ngày mai. Phải tin rằng cuộc điều trị sẽ tiếp tục. Phải tin rằng vẫn còn những chuyến đi chưa thực hiện, những cuộc gặp chưa diễn ra.

Hy vọng, hóa ra không phải là điều gì lớn lao.

Hy vọng có thể chỉ là việc lưu số điện thoại của một người bạn mới quen. Là lời dặn “nhớ nghe máy khi tôi gọi”. Là dự định một ngày nào đó sẽ lên thăm Mộc Châu.

Giữa nơi mà nhiều người đang phải đối diện với những giới hạn khắc nghiệt của số phận, hai ông lão đã vô tình trao cho nhau một món quà quý giá: một lý do để chờ đợi.

Và có lẽ, chừng nào con người còn biết hẹn với nhau một ngày gặp lại, chừng ấy hy vọng vẫn còn hiện hữu.

Trong căn phòng bệnh ung bướu chiều hôm ấy, thứ được trao đổi không chỉ là số điện thoại, mà còn là một lời hẹn mang tên hy vọng.

Bài đăng trên báo Tuổi trẻ https://tuoitre.vn/hen-gap-nhau-o-moc-chau-ong-nhe-100260618220859438.htm





Mẹ về


Hơn nửa thế kỷ trước, cô thiếu nữ Nguyễn Thị Hải Yến của một làng quê ven biển đói nghèo vất vả, đã rời quê nhà, bắt đầu chuyến đi lớn đầu tiên của cuộc đời. Đó là ngày mẹ khăn gói ra Hà Nội, trở thành sinh viên khóa đầu tiên của Trường Tuyên huấn Trung ương, mang theo những ước mơ tuổi trẻ và niềm tin vào tương lai. 

Hôm nay, sau một hành trình dài gần tám mươi năm, mẹ lại lên đường. Nhưng đây là chuyến đi cuối cùng của cuộc đời của mẹ. Trên chuyến trở về quê hương lần này, mẹ không còn phải mang theo những nhọc nhằn của bệnh tật, những cơn giằng co của hơi thở trong những ngày cuối đời. 

Mẹ ra đi thanh thản, mang theo tình yêu thương dành cho cha, cho các con, các cháu và những người thân yêu nhất. 

Mẹ về quê trong niềm mong ngóng mà chính mẹ đã nhiều lần nhắc đến trong những ngày dưỡng bệnh. Mẹ về trong vòng tay đợi chờ của họ hàng, làng xóm, của những người đã cùng mẹ đi qua biết bao năm tháng. 

Không ai trong chúng con nghĩ rằng chuyến trở lại Hà Nội cách đây ba tuần lại là chuyến đi cuối cùng của mẹ. Khi ấy, mẹ vẫn như bao lần trước, mang đến cho các con nguồn năng lượng tích cực vô tận. Sự lạc quan, nghị lực và tình yêu thương của mẹ luôn là món quà quý giá nhất mà chúng con được nhận trong suốt cuộc đời mình. 

Giờ đây, chúng con đưa mẹ về với quê hương, nhờ ánh từ bi của Đức Phật chở che trên chặng đường viễn du. Nơi ấy sẽ không còn đau đớn, không còn những ngày, những phút chống chọi với bệnh tật, giành giật từng hơi thở, chỉ còn sự bình yên và thanh thản. 

Mẹ đã hoàn thành cuộc hành trình của một đời người. Còn chúng con sẽ tiếp tục bước đi, mang theo những điều mẹ đã dạy, mang theo tình yêu mà mẹ đã dành cho gia đình suốt cả cuộc đời mình. 

Mẹ về nhé. Về với đất quê, về với cội nguồn, về với những người thân yêu đã đợi mẹ từ rất lâu. 

Và nếu có những kiếp sau, chúng con vẫn nguyện được làm con của mẹ.