️Mới đó mà đã sang tuần thứ hai trong bảy tuần thất. Chỉ ngần ấy ngày thôi, bằng đúng quãng thời gian mẹ nằm viện ở những ngày cuối đời. Vậy mà hai khoảng thời gian ấy lại khác nhau đến thế. Mười lăm ngày trong bệnh viện dài như vô tận, mỗi giờ mỗi phút đều nặng trĩu hy vọng và chờ đợi. Còn từ ngày mẹ đi, thời gian lại lặng lẽ lướt qua, nhanh đến mức con chưa kịp ngoảnh lại đã thêm một tuần.
Mẹ con mình dường như vẫn đang chơi một trò cút bắt của ngày
thơ bé. Khi con ở Hà Nội, con vẫn hình dung mẹ đang ở quê, buổi sáng xách cần
ra ao thả câu, rồi lại cặm cụi chăm những khóm hoa, luống rau, những cái cây mẹ
nâng niu như những người bạn nhỏ. Rồi mẹ sẽ lại quay những thước phim để upload
lên tài khoản Tiktok “Cụ bà thích câu cá” của mẹ. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như
bao ngày trước.
Đến khi con trở về nhà, bước lên nhà trên, con lại ngỡ mẹ
đang ở dưới bếp - “vương quốc” thân thuộc của mẹ. Nơi ấy lúc nào cũng thấp
thoáng bóng dáng mẹ lúi húi nấu nướng, nhặt rau, nêm nếm, chuẩn bị những món ăn
mà chỉ cần ngửi mùi thôi cũng biết là mẹ đang ở nhà.
Thế nên nhiều lúc con có cảm giác mẹ chỉ vừa khuất khỏi tầm
mắt. Chỉ cần đi thêm vài bước, hoặc gọi khẽ một tiếng, mẹ sẽ lại mỉm cười đáp lời
như bao lần trước.
Hóa ra, chia xa cũng giống một trò cút bắt. Người đi chỉ là
trốn ở một nơi mà người ở lại chưa thể tìm đến. Còn ký ức thì cứ dẫn lối, để mỗi
góc nhà, mỗi khoảng sân, mỗi nếp sinh hoạt quen thuộc đều thấp thoáng bóng hình
mẹ.
Con biết rồi sẽ đến một ngày con sẽ quen với sự vắng mặt ấy.
Nhưng hôm nay, ở tuần thất thứ hai của mẹ, con vẫn muốn được tin rằng mẹ chỉ
đang tạm nấp ở một nơi rất gần.








