Sáng nay, tôi pha cà phê vào chiếc ca sắt tráng men vừa tìm thấy trong “bảo tàng của mẹ”.
Đó là chiếc ca mẹ mua bằng tem phiếu từ mấy chục năm trước, mỗi anh em một cái. Bao năm rồi, nó nằm lặng lẽ trong góc tủ, cho đến khi mẹ đi xa, tôi mới có dịp cầm lại trên tay. Lớp men đã sứt vài chỗ, quai ca đã ngả màu theo thời gian, nhưng chỉ cần rót nước sôi vào, cả một quãng đời cũ như bừng thức.
Phải đến sau ngày mẹ mất, “bảo tàng của mẹ” mới được tôi mở ra và sắp xếp lại.
Ở đó có chiếc giường cưới ông bà sắm cho bố mẹ cách đây năm mươi tư năm. Bao năm không còn dùng đến, nó vẫn được mẹ cẩn thận xếp gọn trong kho, như thể chỉ cần một ngày nào đó sẽ lại có người mang ra.
Có chiếc chăn con công mẹ chuẩn bị từ rất lâu để dành làm chăn cưới cho tôi. Vậy mà giờ con trai tôi đã hai mươi sáu tuổi, chiếc chăn vẫn còn nguyên nếp gấp trong tủ.
Mỗi món đồ là một lát cắt của ký ức.
Đôi tôm sứ Bát Tràng tôi mua trong Bách hóa Tổng hợp Tràng Tiền vào lần đầu tiên được lên Hà Nội năm 1986 vẫn còn nguyên vẹn. Chuyến đi ấy không chỉ đem về một món đồ lưu niệm, mà còn mở ra trước mắt cậu bé năm nào một chân trời mới, gieo những ước mơ đầu tiên về thế giới rộng lớn bên ngoài làng quê.
Kia là những cuốn truyện ngắn, tiểu thuyết nổi tiếng. Hồi ấy, bố đã dành gần trọn tháng lương để mua cho hai anh em mỗi khi hiệu sách nhân dân huyện có đợt sách mới. Những trang sách ấy đã nuôi lớn tuổi thơ và dạy chúng tôi biết mơ, biết nghĩ.
Đây là chiếc máy xay cháo của cháu Tôm từ những ngày còn bế ngửa. Còn kia là chiếc áo lụa trắng ngà Hương mặc trong lễ ăn hỏi. Mẹ giặt sạch, treo ngay ngắn trong chiếc tủ áo của mình. Chiếc tủ mà mãi đến sau ngày mẹ mất, tôi mới mở ra.
Còn nữa, chiếc ô tô đạp bằng chân của anh em Tôm Tép Trũi vẫn được bọc nilon để gọn gàng trên nóc bể nước; Bộ quân cờ tướng tiện bằng gỗ bà dạy Tôm đánh cờ từ hồi lên 10… Còn đây những siêu nhân GAO đời đầu, những món bất ly thân của các cháu ngày thơ bé…
Theo phong tục, đồ đạc của người đã khuất rồi sẽ phải bỏ đi. Nhưng đứng giữa “bảo tàng của mẹ”, tôi không biết phải bắt đầu từ đâu.
Bởi những gì còn lại đâu chỉ là vài món đồ cũ. Chúng đã lặng lẽ đi cùng gia đình qua biết bao dấu mốc của cuộc đời: ngày bố mẹ nên duyên, ngày con cái khôn lớn, ngày các cháu chào đời. Mỗi vết xước, mỗi nếp gấp đều cất giữ một phần ký ức.
Có lẽ “bảo tàng của mẹ” chỉ có ý nghĩa với cuộc đời anh em chúng tôi, nhưng tôi muốn được giữ thật lâu. Không phải để níu mẹ ở lại, mà để mỗi khi chạm vào một món đồ, tôi vẫn có cảm giác mẹ vừa mới đi đâu đó, rồi mẹ sẽ về và sẽ lại mỉm cười bước vào nhà như sau một phiên chợ huyện bán được hết nông sản trong vườn của mẹ.
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)








