12 tháng 4, 2026

Người Hà Nội ai cũng có một quá trà đá vỉa hè ruột

Trước cửa tòa soạn Báo Tiền Phong ở số 15 Hồ Xuân Hương, có một quán trà đá nhỏ đã ở đó từ rất lâu – lâu đến mức gắn với ký ức tuổi trẻ của nhiều phóng viên, nhà báo. Hồi ấy, ngay trước gara còn có một cây xà cừ cổ thụ, thân to đến mấy người ôm không xuể, tỏa bóng mát xuống góc vỉa hè nơi bà Bình ngồi bán nước. Về sau, bà chuyển sang phía đối diện, nép mình bên mé cổng tòa soạn Báo Nhi Đồng. Quán trà đá của bà được cánh phóng viên ưu ái gọi vui là “văn phòng đại diện của thông tấn xã vỉa hè” – nơi những câu chuyện không chính thức nhiều khi lại lan đi nhanh nhất.

Bà Bình không phải người hay nói, giọng nhỏ, gương mặt có phần nghiêm, thoạt nhìn dễ khiến người ta nghĩ là khó tính. Nhưng ngồi với bà rồi mới thấy, cái sự “khó” ấy lại là thứ khiến người ta yên tâm. Trà của bà lúc nào cũng vừa vặn – không đậm quá, không nhạt quá, rất ưa. Nhưng thứ giữ chân người ta không chỉ là trà. Ở bà có một nguyên tắc lặng lẽ: nghe nhiều, biết nhiều, nhưng chưa từng thấy bà đem chuyện của ai ra làm câu chuyện để cãi cọ hay bàn tán. Những câu chuyện riêng tư, những bực dọc nghề nghiệp, những điều chưa tiện nói thành lời… đều được gửi lại nơi góc trà ấy, rồi dừng lại ở đó.

Vì thế, quán trà đá của bà trở thành một điểm hẹn quen thuộc. Phóng viên trẻ, già, người vui hay người buồn – ai cũng có lúc ghé xuống. Có ngày chỉ để uống cốc trà, có ngày để giãi bày, có ngày lại để hòa giải một câu chuyện nào đó chưa kịp nguôi.

Bà Bình có một người em gái. Hồi trước, người ta vẫn thấy hai chị em thay nhau bán nước – hôm chị, hôm em. Mãi sau này bà mới kể, em bà lấy chồng tận Ninh Hiệp, hoàn cảnh khó khăn nên bà đón lên, cho ngồi bán cùng đỡ đần. Khi cuộc sống của em dần ổn định, bà lại trở về với góc quán nhỏ của mình, lặng lẽ như cách bà vẫn luôn hiện diện.

Có những ngày bất chợt nghĩ, nếu một sáng nào đó đi qua phố Hồ Xuân Hương mà không thấy bà Bình lúi húi dựng ô, bày ấm chén, chắc hẳn nhiều người sẽ thấy thiếu đi một điều gì rất quen. Không chỉ là một quán trà đá, mà là một góc ký ức – nơi những câu chuyện trên trời dưới biển từng được rót ra, cùng với chén trà nóng, trà đá, nhân trần hay nước vối… chậm rãi mà bền bỉ, như chính cách bà Bình đã ngồi đó suốt bao năm.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét