Hơn nửa thế kỷ trước, cô thiếu nữ Nguyễn Thị Hải Yến của một làng quê ven biển đói nghèo vất vả, đã rời quê nhà, bắt đầu chuyến đi lớn đầu tiên của cuộc đời. Đó là ngày mẹ khăn gói ra Hà Nội, trở thành sinh viên khóa đầu tiên của Trường Tuyên huấn Trung ương, mang theo những ước mơ tuổi trẻ và niềm tin vào tương lai.
Hôm nay, sau một hành trình dài gần tám mươi năm, mẹ lại lên đường. Nhưng đây là chuyến đi cuối cùng của cuộc đời của mẹ.
Trên chuyến trở về quê hương lần này, mẹ không còn phải mang theo những nhọc nhằn của bệnh tật, những cơn giằng co của hơi thở trong những ngày cuối đời.
Mẹ ra đi thanh thản, mang theo tình yêu thương dành cho cha, cho các con, các cháu và những người thân yêu nhất.
Mẹ về quê trong niềm mong ngóng mà chính mẹ đã nhiều lần nhắc đến trong những ngày dưỡng bệnh. Mẹ về trong vòng tay đợi chờ của họ hàng, làng xóm, của những người đã cùng mẹ đi qua biết bao năm tháng.
Không ai trong chúng con nghĩ rằng chuyến trở lại Hà Nội cách đây ba tuần lại là chuyến đi cuối cùng của mẹ. Khi ấy, mẹ vẫn như bao lần trước, mang đến cho các con nguồn năng lượng tích cực vô tận. Sự lạc quan, nghị lực và tình yêu thương của mẹ luôn là món quà quý giá nhất mà chúng con được nhận trong suốt cuộc đời mình.
Giờ đây, chúng con đưa mẹ về với quê hương, nhờ ánh từ bi của Đức Phật chở che trên chặng đường viễn du. Nơi ấy sẽ không còn đau đớn, không còn những ngày, những phút chống chọi với bệnh tật, giành giật từng hơi thở, chỉ còn sự bình yên và thanh thản.
Mẹ đã hoàn thành cuộc hành trình của một đời người.
Còn chúng con sẽ tiếp tục bước đi, mang theo những điều mẹ đã dạy, mang theo tình yêu mà mẹ đã dành cho gia đình suốt cả cuộc đời mình.
Mẹ về nhé.
Về với đất quê, về với cội nguồn, về với những người thân yêu đã đợi mẹ từ rất lâu.
Và nếu có những kiếp sau, chúng con vẫn nguyện được làm con của mẹ.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét