18 tháng 1, 2024

Thế giới nhìn vào các bà mẹ và người phụ nữ để tìm thấy sự bình an

Cách đây 2 tuần, ngày 1/1/2024, tại Đền thờ thánh Phêrô (Vatican), Giáo hoàng Phanxicô chủ trì Thánh Lễ Mẹ Thiên Chúa và cầu nguyện cho Hòa Bình Thế giới.

Sứ điệp cho Ngày Thế giới Hòa Bình lần thứ 57. Chủ đề cho Ngày Thế giới Hòa Bình năm nay Đức Thánh cha chọn là Trí tuệ nhân tạo và Hòa Bình.

Theo dõi Thánh lễ qua kênh Youtube Vatican News bài giảng của Giáo hoàng Phanxicô, đến đoạn “Giáo hội cần Đức Maria để tái khám phá ra khuôn mặt nữ tính của mình. Đó là để trở nên giống như mẹ hơn. Đấng với tư cách là một người phụ nữ, là trinh nữ và là người mẹ, đại diện cho mẫu mực và hình dáng hoàn hảo. Và chúng ta để dành không gian cho người nữ tổ sinh, ngang qua việc chăm sóc mục vụ được thực hiện bằng việc quan tâm và chăm sóc, sự kiên nhẫn và lòng can đảm của người mẹ. Nhưng thế giới cũng cần nhìn vào các bà mẹ và người phụ nữ để tìm thấy sự bình an hòa bình thoát ra khỏi vòng xoáy của bạo lực và hận thù và trở về với cái nhìn và trái tim con người, những điều có thể nhìn thấy được. Và mọi xã hội cần đón nhận món quà của người phụ nữ, của mọi người phụ nữ. Đó là tôn trọng, bảo vệ, quý trọng người nữ. Biết rằng, ai làm tổn thương một người phụ nữ đó là xúc phạm đến Thiên Chúa, đấng được sinh ra bởi một người phụ nữ”.

Thì mình muốn ghi lại toàn bộ phát biểu của Đức Giáo hoàng Phanxicô từ bản dịch trực tiếp của Biên tập viên Vatican News.

Nhà thờ giáo xứ Giang Xá (Hoài Đức, Hà Nội)

Toàn văn:

Những lời của Thánh tông đồ Phaolô soi sáng cho sự khởi đầu năm mới của chúng ta.

Khi thời gian tới hồi viên mãn, thiên chúa đã sai con mình tới xin làm con một người phụ nữ. Cụm từ “thời gian đến hồi viên mãn” thật ấn tượng. Vào thời cổ đại, người ta có phong tục đo thời gian bằng cách làm rỗng và đổ đầy chiếc vò hai quai. Khi chúng trống rỗng thì một thời gian mới bắt đầu và kết thúc khi chúng đầy.

Đây là thời điểm của thời gian viên mãn, khi chiếc vò hai quai của lịch sử lấp đầy thì ân sủng của Thiên Chúa tràn ngập. Thiên chúa trở thành con người và trở thành con người nơi cung lầm của một người nữ - Đức Maria. Mẹ là con đường Chúa đã chọn. Mẹ là đích đến của nhiều người và nhiều thế hệ. Những người từng chút một đã chuẩn bị cho việc Chúa Giê su trong Thiên Chúa đến trong thế giới của chúng ta.

Như vậy Mẹ là trung tâm của thời gian. Thiên Chúa vui lòng làm thay đổi lịch sử, ngang qua Mẹ - một người nữ. Với những từ này, Kinh Thánh đã nhắc cho chúng ta về nguồn cội, về sáng thế và gợi ý rằng, người mẹ với hài nhi đánh dấu một cuộc tạo dựng mới, một khởi đầu mới. Do đó, vào lúc khởi đầu thời kỳ cứu độ có Mẹ Thiên Chúa, Mẹ thánh thiện của chúng ta.

Thật tuyệt vời khi năm mới mở ra bằng cách chúng ta cầu khấn Mẹ. Thật tuyệt vời khi dân Thiên Chúa từng ở Ê phê sô hân hoan tuyên xưng Mẹ Thánh của Thiên Chúa. Nhưng lời Mẹ Thiên Chúa thực sự diễn tả sự chắc chắn vui tươi rằng, hài nhi dễ mến trong vòng tay của Mẹ đã mãi mãi hiệp nhất với nhân tính của chúng ta. Đến mức nhân tính này không còn của riêng của chúng ta nữa. Và nhân tính ấy còn là của Người nữa. Mẹ Thiên Chúa trong vài lời này đã nói lên sự liên kết giữa Chúa vĩnh cửu với chúng ta. Mẹ Thiên Chúa, đó là một tín điều của đức tin, nhưng cũng là một tín điều của hy vọng. Thiên Chúa ở trong con người và con người ở trong Thiên Chúa. Mãi mãi như thế.

Vào thời viên mãn, Chúa cha đã sai con của người được sinh ra bởi một người phụ nữ, nhưng bản văn của Thánh Phao lô bổ sung thêm lời sai phái thứ hai, đó là, Thiên sứ đã sai thần khí của con mình để ngự trong lòng anh em mà kêu lên “Abba Cha ơi”. Và trong cả việc sai thánh thần thì người mẹ vẫn là nhân vật chính. Đó là Chúa Thánh Thần bắt đầu ngự xuống trên mẹ trong ngày truyền tin. Rồi vào lúc khởi đầu của giáo hội người ngự xuống trên các Tông đồ đang tụ họp cầu nguyện cùng với Đức Mẹ: Mẹ Maria. Tình mẫu tử của Đức Maria là con đường để gặp được tình phụ tử dịu dàng của Thiên Chúa. Con đường gần gũi nhất,  trực tiếp nhất, và dễ dàng nhất.   Thật vậy, người Mẹ dẫn chúng ta đến sự khởi đầu của trái tim của đức tin. Vốn không phải là lý thuyết hay là sự cam kết. Nhưng đó là một hồng ân vô hạn khiến cho chúng ta trở thành con cái yêu dấu, trở thành nơi cư ngụ của một tình yêu vô tận của Thiên Chúa cha.

Vì vậy, việc đón nhận Mẹ vào trong cuộc đời của chúng ta không phải là chọn lựa sự sùng kính của một đức tin nhưng đó là một đòi hỏi đức tin. Nếu chúng ta muốn trở thành Kito hữu thì chúng ta phải là người của Đức Mẹ.

Giáo hội cần đức Maria để tái khám phá ra khuôn mặt nữ tính của mình. Đó là để trở nên giống như mẹ hơn. Đấng với tư cách là một người phụ nữ, là trinh nữ và là người mẹ, đại diện cho mẫu mực và hình dáng hoàn hảo. Và chúng ta để dành không gian cho người nữ tổ sinh ngang qua việc chăm sóc mục vụ được thực hiện bằng việc quan tâm và chăm sóc, sự kiên nhẫn và lòng can đảm của người mẹ. Nhưng thế giới cũng cần nhìn vào các bà mẹ và người phụ nữ để tìm thấy sự bình an hòa bình thoát ra khỏi vòng xoáy của bạo lực và hận thù và trở về với cái nhìn và trái tim con người, những điều có thể nhìn thấy được. Và mọi xã hội cần đón nhận món quà của người phụ nữ, của mọi người phụ nữ. Đó là tôn trọng, bảo vệ, quý trọng người nữ. Biết rằng, ai làm tổn thương một người phụ nữ đó là xúc phạm đến Thiên Chúa, đấng được sinh ra bởi một người phụ nữ.

Đức Maria một người phụ nữ vừa là người phụ nữ mang tính quyết định trong thời gian viên mãn vừa là người mang tính quyết định đối với cuộc sống của mỗi người chúng ta. Bởi vì không ai biết rõ thời cơ và sự cấp bách của con cái của mình hơn là một người mẹ. Điều này một lần nữa được tỏ ra cho chúng ta qua sự khởi đầu. Dấu lạ đầu tiên được chúa Giê su thực hiện tại tiệc cưới Cana. Ở đó, chính mẹ Maria đã nhận thấy thiếu rượu. Và mẹ đã quay lại với người của Chúa Giê su. Và chính nhu cầu của con cái đã động lòng mẹ. Và mẹ đã thúc đẩy Chúa Giê su can thiệp. Tại Cana, Chúa Giê su nói họ đổ nước vào các chum và họ đổ đầy miệng. Và Đức Maria đã biết nhu cầu của chúng ta. Mẹ cũng đổ đầy ân sủng cho chúng ta và đưa cuộc sống của chúng ta đến chỗ viên mãn.

Anh chị em thân mến, tất cả chúng ta đều có những khuyết điểm, những nỗi cô đơn, những khoảng trống cần được lấp đầy. Và ai có thể làm được điều đó nếu không phải là Đức Mẹ Maria. Mẹ là một sự tràn đầy. Khi chúng ta bị cám dỗ vây kín, chúng ta đến với mẹ. Khi chúng ta không thể gỡ mình khỏi các nút thắt của cuộc sống thì chúng ta tìm đến nương tựa nơi mẹ.  Thời đại của chúng thiếu vắng hòa bình đang cần đến một người mẹ mang gia đình của nhân loại lại với nhau. Chúng ta hãy nhìn lên Đức Mẹ Maria để trở thành những người xây dựng sự hiệp nhất. Và chúng ta hãy làm như vậy với sự sáng tạo của Mẹ như một người mẹ chăm sóc con cái của mình. Mẹ tập hợp họ lại và an ủi họ, lắng nghe những nỗi buồn của họ và lau khô nước mắt của họ. Chúng ta hãy phó thác năm mới cho Mẹ Thiên Chúa và hãy chúng ta thánh hiến cuộc đời của mình cho Mẹ. Mẹ với sự dịu dàng biết cách làm cho nó thành tròn đầy. Bởi vì mẹ sẽ dẫn chúng ta đến với Chúa Giê su. Và Chúa Giê su là sự viên mãn của thời gian, của mọi thời gian, của thời đại của chúng ta.

Thật vậy, như có lời viết, không phải thời gian viên mãn đã khiến cho con Thiên Chúa được sai đến nhưng ngược lại vì con Thiên Chúa đã làm người và chính Thiên Chúa làm người như vậy đã làm cho thời gian viên mãn.

Chúng ta cùng cầu chúc cho năm mới này được tràn đầy niềm an ủi của dân Chúa. Cầu chúc cho năm mới được tràn đầy sự dịu hiền từ mẫu của Đức Maria – Mẹ Thánh của Thiên Chúa.

11 tháng 1, 2024

Đất lành chim đậu

 Trên ngọn cây dẻ nước, ngang tầng 3, phòng khách chính của #ZicHouse ở Đà Lạt, có một tổ chim vành khuyên.

Mươi ngày trước, trong chuyến đi sát Tết, sau khi đến đây một ngày chúng tôi phát hiện trong chiếc tổ chim đang đu đưa trong những cơn gió khá mạnh của Đà Lạt có 3 quả trứng nhỏ xinh. 

Hai con chim bố mẹ thường bay đi bay về nằm ấp trong chiếc tổ, mặc cho cách đó khoảng một tầm với tay là phòng khách của một Homestay lúc nào cũng nhộn nhịp khách khứa từ sáng đến đêm.

Từ lúc phát hiện ra chiếc tổ có trứng, chúng tôi có chút ý tứ hơn mỗi khi đứng trước tấm kính panorama phòng khách mặc dù đứng đây thì có thể nhìn thấy toàn cảnh thung lũng và một phần thành phố Đà Lạt dưới kia vì sợ rằng chim bố mẹ vì bị con người phát hiện ra tổ của nó mà bỏ  ấp ba quả trứng thì tội.

Cách đây 3 năm, đôi vợ chồng Hoài Linh – Kim Hoa bỏ lại tất cả công việc, nhà cửa ở Sài Gòn, mang cô con gái út 8 tuổi lên Đà Lạt tậu một mảnh đất trên lưng chừng đồi tại phường 6, một khu dân cư mới tinh, cách trung tâm thành phố Đà Lạt chừng 3-4 km, dựng một ngôi nhà xinh xắn, đặt tên là Zic House, lấy từ nickname Zig của cô con gái Châu Anh. Biến mảnh đất đầy cỏ rậm rạp, có một cây dẻ nước cổ thụ cô đơn thành một Homestay xinh xắn.

Căn nhà màu trắng này, do nhà báo Hoài Linh tự lên ý tưởng thiết kế và décor. Một phần bộ sưu tập cổ vật và đồ lưu niệm được anh Linh mang từ Hà Nội và Sài Gòn trưng bày ở đây khiến ngôi nhà như một bảo tàng nhỏ. Này là góc sưu tập bình vôi cổ. Kia là bộ mặt nạ sưu tầm từ khắp các quốc gia, nơi nghệ sĩ Hoài Linh có dịp đặt chân đến trong những chuyến công tác trước đó. Đây là những món đồ gốm mộc mạc của đồng bào Tây Nguyên xếp đặt rất hợp lý với bộ sưu tập gốm xưa… Những bức ảnh đen trắng đầy chất phóng sự nổi tiếng của anh Hoài Linh được phóng to treo ở phòng khách và chiếu nghỉ cầu thang. Ai mê đọc sách có thể tìm được những cuốn tiểu thuyết của các tác giả nổi tiếng thế giới đặt trên chiếc giá sách gỗ thiết kế khá đẹp.

Mấy gia đình chúng tôi đã được tận hưởng sự thân thiện ấm áp của gia chủ trong những ngày ở lại không gian của Zic House.

Trưa nay, bất ngờ, phu nhân của nghệ sĩ nhiếp ảnh, nhà báo Hoài Linh, chị Kim Hoa cũng là một nhà báo, người gốc Huế, mê ẩm thực, chủ nhân Zic House nhắn tin báo “Ba chú chim con chào các bác”, kèm theo là tấm ảnh chụp ba chiếc mỏ viền vàng đang há to đòi ăn. 

Quả thật chúng tôi cũng đang ngóng chờ nhận được tin này.

Đúng là đất lành chim đậu 💖










Tưởng thưởng trong vị của hạt Arabica Quảng Trị

 𝗣𝗶𝗻𝗸 𝗚𝘂𝗮𝘃𝗮 (𝗢̂̉𝗶 𝗵𝗼̂̀𝗻𝗴)   𝗛𝗼𝗻𝗲𝘆 (𝗠𝗮̣̂𝘁 𝗼𝗻𝗴)   𝗖𝗶𝗻𝗻𝗮𝗺𝗼𝗻 (𝗤𝘂𝗲̂́)   𝗥𝗮𝗶𝘀𝗶𝗻 (𝗡𝗵𝗼 𝗸𝗵𝗼̂)   𝗖𝗼𝗰𝗼𝗮 𝗔𝗳𝘁𝗲𝗿𝘁𝗮𝘀𝘁𝗲 (𝗛𝗮̣̂𝘂 𝘃𝗶̣ 𝗖𝗮𝗰𝗮𝗼) 

Sẽ được tưởng thưởng trong vị của hạt Arabica Quảng Trị. 

Tìm trên Internet thấy: Khởi xướng cho cây cà phê Khe Sanh, có tài liệu cho rằng là Eugène Poilane – một quân nhân người Pháp, đồng thời là một nhà thực vật học, ông đến Việt Nam năm 1909 với danh nghĩa là công nhân pháo binh làm việc cho xưởng công binh hải quân. Sau đó nhà tự nhiên học Auguste Chevalier đã chỉ định Poilane làm thăm dò viên cho viện sinh vật học và Poilane trở thành đại diện cho Sở quản lý rừng của Đông Dương năm 1922.

Năm 1918, lần đầu Poilane đi xuyên qua khu vực sau này là làng Khe Sanh. Do bị hấp dẫn bởi cây cối tươi tốt ở đây và nghĩ rằng đất đỏ thì phù hợp với cây cà phê, năm 1926 Poilane quay trở lại Khe Sanh và nhập những cây cà phê Chiari để trồng và lập nên đồn điền cà phê đầu tiên ở Khe Sanh (Theo Puriocafe). Giống cà phê được trồng chủ yếu ở Khe Sanh là Catimor trái đỏ từ năm 1993, Catimor trái vàng rất ít.

Diện tích trồng cà phê ở Khe Sanh khoảng 4.600ha tập trung ở 3 xã: Hướng Phùng , Hướng Linh và Tân Liên; rải rác ở các xã Hướng Tân, Hướng Sơn, Phùng Lâm và xã Húc. Xã Hướng Phùng đóng vai trò quan trọng nhất do có diện tích trồng lớn nhất chiếm đến 80% diện tích trồng cà phê của huyện Hướng Hoá, thời tiết thuận lợi nhất do mưa ít nhất trong các xã và cuối cùng là độ cao phù hợp, cao 670m so với mực nước biển.

Vì sao Arabica Quảng Trị trồng ở độ cao 670 m so với mực nước biển mà vẫn cho ra hương vị đặc biệt? 

Lý do là đây: 

Đặc điểm của cây cà phê arabica chúng phù hợp với vùng thổ nhưỡng quanh năm mát mẻ, nhiệt độ quân bình từ 22 – 24 độ c, độ cao địa lý từ 1300-1500 mét so với mực nước biển. Tuy nhiên, khi nói về độ cao thì Khe Sanh không phải là vùng đất lý tưởng của cây cà phê chè arabica, bởi nơi đây trung bình độ cao từ 600-900 met so với mực nước biển, nhưng sự chênh lệch rất cao giữa ngày và đêm (có lúc mức nhiệt chênh lệch 7-9 độ giữa buổi chiều và tối khuya), sự chênh lệch ngày và đêm lại khá phù hợp với cây cà phê arabica (năm 1999 cà phê arabica được trồng phổ biến tại đây, thu nhỏ lại vùng robusta và liberia) Bên cạnh đó, nhiệt độ nắng khá cao ban ngày và sự lạnh giá ban đêm làm cho hàm lượng axit của cà phê Khe Sanh mạnh hơn, nên dẫn đến cà phê Khe Sanh có vị chua mạnh phải nói vị chua cà phê Khe Sanh đứng đầu trong nhóm cà phê chè tại Việt Nam.

Cà phê từ Hướng Phùng, Quảng Trị tạo sự bất ngờ với hương vị độc đáo, khác biệt. Hương ổi hồng ấn tượng và hương hoa tràn ngập cùng vị chua ngọt tinh tế. Chính hương vị quyến rũ này đã giúp cho cà phê Quảng Trị giành ngôi vị cao nhất cuộc thi Cà phê Đặc sản Việt Nam 2021 ngay trong lần đầu tiên tham dự.

Các nhà bán cà phê chuyên nghiệp bảo: Đây là loại cà phê Việt Nam mà bạn phải thử một lần trong đời. 

Sự khác nhau giữa Arabica Quảng Trị và Arabica Cầu Đất: So với hạt  A Cầu Đất, hạt A Quảng Trị có kích thước nhỏ hơn. Về mùi vị, A Cầu Đất có: Brown Sugar (Đường nâu), Chamomile Tea (Trà hoa cúc), Bright Acidity (Vị chua sáng) Pomelo Zest (Vị đắng nhẹ của vỏ bưởi) 



Một nghề nghiệp không trường nào cấp bằng

Trong lúc đi xe buýt, nghe và ghi nhớ bài giảng của một linh mục về một buổi lễ thánh tổ chức vào ngày Happy Mother’s. 

Ngày của Mẹ có nguồn gốc vào thời Hy Lạp và La Mã cổ đại. Lễ hội tri ân những người làm mẹ được tổ chức thường niên vào mùa xuân và người Hy Lạp thời đó thường cúng tế cho các nữ thần, đặc biệt là thần Rhea - một người mẹ của nhiều vị thần trong thần thoại Hy Lạp.

Tuy nhiên, một giả thiết cho rằng nguồn gốc Ngày của Mẹ lại xuất hiện đầu tiên ở Anh Quốc vào khoảng năm 1600. Ngày này được tổ chức hằng năm trước lễ Phục sinh 40 ngày với mục đích là tri ân các bà mẹ. Trong ngày này, những người con sẽ tặng hoa, bánh cho mẹ yêu của mình. Thế nhưng, phong tục này dần rơi vào quên lãng ở thế kỷ 19.

Ngày của mẹ được văn tự chính thức công nhận vào ngày 8/5/1914, quốc Hội Mỹ, Tổng thống Woodrow Wilson thông qua nghị quyết lấy ngày Chủ nhật thứ 2 của Tháng Năm hằng năm để làm ngày tôn vinh các bà mẹ. Có tài liệu nói đây là thành quả nỗ lực của một cô gái, sau cái chết của mẹ đã nhiều năm viết đơn gửi tới “ban ngành chức năng”. Cảm động trước lòng hiếu thảo của cô thì nghị quyết nói trên được ra đời.

Ngày tôn vinh Mẹ từ nước Mỹ sau đó lan ra khắp nơi trên thế giới, mới đây lan đến Việt Nam và nhanh chóng được tiếp nhận bởi người Mẹ ở đâu cũng là Mẹ và là những người tuyệt vời. 

Chúng ta đang sống trong một thế giới đòi hỏi bằng cấp. Nghề gì cũng có thể cấp bằng. Tuy nhiên, làm mẹ và thực hiện những thiên chức của người mẹ không một trường Đại học nào dám cấp.

Ở trong nhà trường đầu tiên của mỗi đứa trẻ trong mỗi gia đình, cái ghế trong lớp học đầu tiên của đứa trẻ là hai cái đùi của người mẹ. Đứa bé sẽ học những bài học đầu tiên từ chiếc ghế này, với một người có đầy đủ những kỹ năng: 

Cưu mang sinh nở;

Chăm sóc trẻ;

Y tá;

Nấu ăn;

Bảo vệ;

Tư vấn;

Tâm lý;

Ngân hàng; 

Thủ quỹ; 

Kế toán;

Trang trí nội thất;

Dọn dẹp;

Ngoại giao;

Thương mại;

Đào tạo;

Những kỹ năng tổng hợp đó không trường đại học nào cấp bằng được, vì các trường ĐH chỉ có cơ sở, có phòng ốc, có kỹ thuật, có phương pháp, có kinh nghiệm nhưng không có trường nào cấp được cho các bà một con tim yêu thương của một người mẹ.

Ảnh: Hội mẹ của mấy cha con nhà họ Vũ 🥰



Mùa tĩnh tâm ở giáo đường Sở Kiện

Mỗi năm vào mùa hè, nhiều cuộc tĩnh tâm được tổ chức cho linh mục tu sĩ của đạo Thiên chúa giáo. Đây là một trong những hoạt động nằm trong giáo luật của đạo Kito. 

Tĩnh tâm là việc bó buộc đối với các giáo sĩ và tu sĩ. Đối với giáo dân thì nhiệm ý.  Đây là một trong những trào lưu đang phát triển ở Âu – Mỹ hiện nay. Trước cuộc sống xô bồ, nhiều người tìm về những trung tâm tĩnh tâm vào dịp cuối tuần hay nghỉ hè để nghỉ ngơi cả tinh thần lẫn thể xác. (Ai quan tâm kỹ hơn về việc tĩnh tâm của Kito giáo có thể hỏi Google).

Mình không theo đạo nhưng vô tình đến được Nhà thờ Sở Kiện – một trong bốn Tiểu vương cung Thánh đường của Việt Nam, đắm mình vào không gian của mùa tĩnh tâm. 

Mọi hoạt động trong khuôn viên hầu như không gây ra tiếng động. Từng nhóm người đi lại cực kỳ trật tự để không làm ảnh hưởng đến hoạt động tôn giáo của tu sĩ và giáo dân trong mùa tĩnh tâm. Nếu có ai vô tình nói to khi cất lời hỏi thông tin, trước khi thầm thì trả lời, người được hỏi đều đưa ngón tay lên miệng ra hiệu “Giữ yên lặng!”.

Mấy tiếng đồng hồ ở đây giao tiếp với nhau hầu như bằng ánh mắt và cử chỉ. Mọi cảm xúc thể hiện trao đổi dường như thật gần gũi để hiểu nhau. Chỉ có tiếng cửa chập của máy ảnh sau mỗi khuôn hình ưng ý. Người chụp và người được chụp phải rất ăn ý nhau vì muốn hướng dẫn nhau cũng chỉ có những tiếng thì thầm hòa vào tiếng gió thổi qua những kiến trúc cổ kính trầm mặc.

Ở Nhà thờ Sở Kiện, có những kiến trúc còn nguyên vẹn, có kiến trúc được phục dựng. Cũng có những kiến trúc chỉ còn lại móng và bậc thềm. Trong quần thể này có cả một di tích giáo đường bỏ hoang chỉ còn trơ những bức tường gạch.

So với các di tích nhà thờ đổ Trái Tim trên bờ biển Hải Lý và nhà thờ đổ Thánh Tổ trên bờ biển Hải Đông (Hải Hậu, Nam Định), tu viện đá bỏ hoang ở Tả Phìn (Sa Pa, Lào Cai) thì nhà thờ đổ của Sở Kiện (TT Kiện Khê, Thanh Liêm, Hà Nam) còn giữ được khá nguyên vẹn cấu kiện tường gạch với những cửa vòm và hàng cột vững chãi được chăm sóc sạch sẽ cùng với các kiến trúc khác trong khuôn viên. 

Quần thể Sở Kiện gồm có nhà thờ trung tâm, tòa giám mục và chủng viện. Nhà thờ Sở Kiện theo kiến trúc Gothic, được Giám mục Tông tòa Tây Đàng Ngoài Puginier (tên Việt là Phước) cho khởi công xây dựng vào ngày 23 tháng 10 năm 1877 và hoàn tất vào năm 1882. Đây là công trình khá đồ sộ, toàn bộ nền được lót gỗ lim để chống sụt lún. Nhà thờ dài 67,2 mét, rộng 31,2 mét và cao đỉnh 23,2 mét. Với 4 hàng cột, chia làm 5 gian dọc, nhà thờ có thể chứa từ 4 đến 5 nghìn người. Ngày 24/6/2010, tòa thánh với sắc lệnh của Thánh Bộ Phụng Tự đã nâng nhà thờ Sở Kiện thành tiểu Vương cung thánh đường tước hiệu Đức Mẹ vô nhiễm nguyên tội.

Giống như hầu hết các kiến trúc nhà thờ ở tây phương, nhà thờ Sở Kiện cũng có các ô cửa kính màu vẽ tranh các vị thánh hoặc các sự kiện trong Kinh Thánh. Tuy nhiên, khu vực cung thánh và bàn thờ lại được làm bằng gỗ chạm trổ tinh vi, sơn son thiếp vàng theo phong cách truyền thống Việt Nam. Tháp chuông nhà thờ có 4 quả chuông lớn mang các sắc âm Đố - Mi - Sol - Đồ, với trọng lượng lần lượt là 2461 kg, 1281 kg, 717 kg và 318 kg, đều được làm phép vào ngày 25 tháng 12 năm 1898. Bên trong nhà thờ còn lưu giữ một cây đàn đại phong cầm cổ trên lầu hát; hài cốt, vải thấm máu của nhiều vị Thánh tử đạo Việt Nam và các dụng cụ mà nhà cầm quyền khi xưa đã xiềng xích, tra tấn các vị này.

Ngoài vẻ đẹp kiến trúc rất đặc biệt, phần trang trí nội thất của các tòa nhà cũng sẽ ngốn mất nhiều thời gian gian của bạn khi ghé thăm. Nếu muốn thăm bên trong nhà thờ thì có 2 khung giờ mở cửa khi hành lễ. Sáng từ 4h - 6h. Chiều từ 17h- 19h. Đến vào giờ khác thì ngắm các khu vực kiến trúc trong quần thể này cũng rất đã con mắt.

Trên thế giới có 4 nhà thờ được mang danh hiệu Đại Vương cung thánh đường; 1.757 nhà thờ mang danh hiệu Tiểu Vương cung thánh đường và ở Việt Nam có tổng số hơn 6.000 nhà thờ và có 4 nhà thờ được mang danh hiệu này.

Cách Hà Nội chừng 70km tính từ Bờ Hồ, phương tiện đi lại thuận tiện: bằng xe buýt, xe khách, tàu hỏa, xe máy, xe hơi cá nhân, thậm chí khỏe chân như vợ chồng Rain Lan Anh thì đạp xe là chuyện nhỏ. 

Còn chờ gì nữa mà không tới để chiêm ngưỡng và trải nghiệm.












Nem


 - Bác Lương này, cháu thấy cái bồn tắm bác không sử dụng thì bán cho nhà cháu nhé.

- Bác đồng ý, nhưng có chỗ kê vừa ko?

- Ừ nhỉ!

- Hay là bác bán cho nhà cháu cả cái toilet, trừ bàn chải đánh răng. Hằng ngày cháu về qua đây tắm!

- Bác đồng ý. Về bàn với mẹ đi nhé.

- Nhà cháu cũng có ý định này rồi.

Trời tối rồi mà hai bác vẫn đang ôm máy tính, chả thấy bếp núc động rạng gì.

- Bác Hương ơi, sang năm mình ăn gì?

- À, tối nay bác định ăn thịt Nem 😂

- Chị Tép ơi, tối nay có lẩu dê (con chị tuổi Mùi) 😂😂😂


Vừa ngồi trước đĩa mỳ vừa:

- Mẹ cháu làm việc vất vả lắm. Thứ bảy, chủ nhật cũng phải đi làm. Đêm chỉ ngủ có 3 tiếng. Kinh khủng không bác!

- Bác cũng phải làm việc từ sáng đấy chứ!

- Nhưng bác được làm việc ở nhà là sướng rồi!

(Đề nghị mẹ cháu công khai thời khoá biểu 😂😂😂)


- Nem ăn kẹo gì để bác Hương chọn cho.

- Cháu lớn rồi, cháu tự chọn được.

- Nhưng lâu lắm Nem mới sang bác nhớ giọng nói của Nem, nụ cười của Nem.

- Nhưng cháu cười đểu lắm 😂😂😂


- Bác Hương trông gầy. Chẳng giống 51 cân gì cả.

- Bác 61 cân Nem ạ 😂😂😂


- Bác Hương này, cháu không nhớ những lúc bác nổi giận đâu. Cháu chỉ nhớ những lúc bác vui thôi. ♥️♥️♥️

- Mấy năm nữa Nem lớn Nem vẫn sang bác chơi nhé.

- Tất nhiên bác ạ.

- Mai ngày bác già thì Nem nhớ sang chơi với bác nhé.

- Vâng. Hy vọng là không ai bị mất sớm! 😂😂😂

Một mẩu ký ức WC

Lâu lắm mới lại được trải nghiệm tiểu phẩm sáng sớm nô nức gặp nhau ở chỗ vòi nước rửa mặt vì ở đó có mấy căn WC dùng chung.

Gặp nhau ở đó khó nhất là khâu chào hỏi. Chào cũng dở mà lặng thinh cũng dở 😂

Nói là hồi ấy, nhưng là những năm 90 chứ chưa xa lắm, khu tập thể 46 Quán Sứ, hôm nào cũng như hôm nào cư dân xếp hàng mà cứ làm vẻ mặt không liên quan, ấy nhưng cử chỉ tay chân nó lại cứ thể hiện cái sốt ruột của sự chờ đợi.  Cứ vài bữa lại thấy bà Hậu quê Nghệ An với bà Dương quê Nam Định to tiếng với nhau ở ngoài khu WC buổi sáng. Cả khu ai cũng biết chắc chắn bà Dương vừa mở cửa bước ra và gặp lời chào quen thuộc của bà Hậu “Ăn chưa?” 😂😂😂

Người khác thì thông cảm cười xoà vì đó là câu chào mọi nơi mọi lúc cả bà. Riêng bà Dương thì không. Ngặt nỗi tháng lại có 30 ngày nên xác suất hai bà gặp nhau vẫn xảy ra 😂

Ở Tiền Phong cũng có chuyện, cách đây mấy chục năm, một chị tạp vụ mới được biên chế. Tuần đầu nhận nhiệm vụ, một hôm chị vào khu vệ sinh dọn dẹp lại gặp đúng đồng chí phó tổng đang đi tè. Lúng túng mất 2 giây, chị lấy lại bình tĩnh dõng dạc cất lời chào “Em chào thủ trưởng đi đái ạ!”. Câu chào này từ đó được phổ biến cho đến tận bây giờ 😂

Nhân chuyến đi khánh thành nhà vệ sinh cho đồng bào Mông trên núi cao xã Bản Mù, huyện #Trạm_Tấu , lại được  hát bài “Bao năm xa quê ấy, hôm nay tôi vẫn nhớ” hoạt cảnh… WC tập thể 😂 mà vẫn chưa thấy được câu chào nào ấn tượng hơn lời chào của bà Hậu ở không gian trữ tình và nhạy cảm này: “Ăn chưa?”.

Minh hoạ bằng cái ảnh xuống suối nghịch nước ở Hát Lìu cho nó ẩn dụ 😜

#Trạm_Tấu