16 tháng 10, 2023

Tiếp những câu chuyện ở xứ cà phê

 Người Đà Lạt làm quán cà phê như để chơi. Không phô trương. Khách đến những không gian này là dường như chỉ để có một quãng nghỉ cho tâm hồn. Bởi vậy, kể cả không biển báo, kể cả phải đi bộ một đoạn dài trên con đường độc đạo, người ta cũng tìm. Kiểu “yêu nhau chỉ vì yêu nhau”.

 


1.     1. Rẫy nhà Tí nằm kế bên con đường đỉnh đèo Mimosa. Cách trung tâm Đà Lạt chừng 5 cây số. Rẫy trồng hồng và cà phê Arabia, cây nào cũng sai trĩu chịt. Một nửa đất cho người ta thuê mở quán cà phê nhỏ ở cuối rẫy. Một cái quán cà phê có cái tên dài “Bao tiền một mớ bình yên”.

Con đường chỉ 1 lượt đi từ trên quốc lộ dẫn xuống bãi để xe dốc đến độ chỉ nhìn thôi đã “tởn”. Không có ai trong đoàn dám mạo hiểm đưa xe xuống bãi. Thế mà cậu nhân viên trẻ măng cưỡi từng chiếc xe máy đi xuống dốc và lên dốc giúp khách với vẻ mặt tươi cười bình tĩnh đến lạ.

Ngoài đường, không có bất cứ biển hiệu quán cà phê nào trừ một cái biển gỗ nhỏ treo ở thân cây ngay dốc xuống “Mơ trong mơ”, phía dưới có một cái biển khác “Nếu sợ dốc xin gọi số 09…”.

Lúc đến, chả ai nghĩ ở cuối con đường độc đạo dài vài trăm mét lại có một quán cà phê và một chiếc thác nhỏ chảy từ rừng thông quanh năm ngày tháng nước reo. Hai bên đường vào, cà phê đang mùa làm hạt. Thỉnh thoảng có những chùm chín đỏ, với tay hái đưa vào miệng, cùi ngọt thơm như cherry. Khác với hồng Mộc Châu khi quả chín lá rụng hết chỉ còn những quả hồng đỏ au dính trên cành khẳng khiu mốc thếch,  vườn hồng nhà Tí đang chính vụ quả chín đỏ lấp ló trong vòm lá.

2.      2. Điểm tương đồng này cũng tìm thấy ở Cala Lily Đà Lạt trên đường Hàn Thuyên, phường 5 thành phố Đà Lạt. Đến đây, nhớ gặp ông chủ trẻ của quán. Một con người đầy năng lượng tích cực hiếm có.

Trung – hơn 30 tuổi. Quê Thủ Thừa, Long An. Tuổi trẻ của Trung là những chuyến khám phá các vùng đất trong nước và nhiều châu lục. Trung từng đến châu Phi với hai bàn tay trắng từ sự thôi thúc sau khi xem bộ phim “Đến thượng đế cũng phải cười”. Trung nói đùa “Bác Hồ đi được sao tụi em không đi được”.

Nhiều người đến Đà Lạt khởi nghiệp nhưng không phải ai cũng trụ lại. Trung tự hào nói “Đà Lạt chọn em”. Vừa sản xuất cà phê, vừa tiêu thụ giới thiệu sản phẩm qua hệ thống quán cà phê tự mình làm chủ, với một người miền Tây, để có được trình độ thẩm cà phê biết được sản phẩm trồng ở vùng nào, giống nào đủ để minh chứng cho câu slogan của Trung “Đà Lạt  chọn em”.

Quán cà phê của Trung có một bếp bánh, Trung nói, bánh được làm theo cảm xúc. Bởi vậy, đến đây không phải lúc nào cũng oder được món bánh lần trước bạn đến và thích.

Cala Lily Đà Lạt nằm trên lưng một quả đồi chả có biển báo gì sất. Đến chân đồi, người dân ở đây thấy khách lơ ngơ thì liền hỏi “Tìm quán cà phê phải không?”, rồi tận tình chỉ đường. Đến được đây phải xe máy phải leo qua một cái dốc mà khi xuống, ông chủ quán thường phải hỏi có ai muốn giúp đi xe hộ xuống dốc không? Vậy mà hầu như lúc nào quán cùng đầy khách là các bạn trẻ từ khắp mọi miền khi tới Đà Lạt đến thưởng thức những ly cà phê không chê vào đâu được.

Trung cũng chính là chủ nhân ngôi nhà Gió trên đỉnh một đồi thông cực đẹp ở gần Puppy Farm. Đây là ngôi nhà Trung mời mọi người đến Đà Lạt có thể qua ở miễn phí. Ý tưởng này bắt nguồn từ những chuyến đi khám phá khắp thế giới. Trong những chuyến đi đó Trung nhận được rất nhiều sự giúp đỡ của mọi người. Quay về Đà Lạt Trung muốn san sẻ điều này với những ai yêu và đến khám phá vùng đất cao nguyên.








Tiếp những câu chuyện ở xứ cà phê

 Một người bạn là họa sĩ cùng lên Đà Lạt chơi, trước khi về Phan Rang đội mưa đến The Yellow Chair sau đó anh nhắn tin lại cho đội ham chơi: “Nhất định phải đến đây nhé”. Rồi gửi định vị.





Vượt qua những con dốc rất Đà Lạt những ai lần đầu tiên đến hẳn sẽ hơi bối rối khi đứng trong khuôn viên một khu biệt thự kiến trúc khá đẹp bởi không gian The Yellow Chair nằm giấu mình bên một sườn đồi. Mạnh dạn đẩy cánh cửa sơn màu trắng, sau tiếng chuông khẽ reo là  chiếc view toàn cảnh nhìn ra một thung lũng nhỏ. Dưới đó có vườn rau xanh mướt với những luống rau xinh xắn.

Một phụ nữ nhỏ nhắn có mái tóc được chăm sóc cẩn thận pha cà phê cho chúng tôi. Lúc sau mới biết đó là Hạnh – chủ nhân của không gian The Yellow Chair.  Sáu năm trước, Hạnh và chồng người Hàn Quốc rời Sài Gòn lên Đà Lạt chọn mua mảnh đất 4.000 mét vuông này. Hạnh người Buôn Mê Thuột, lớn lên với rẫy cà phê của ba. Khi làm đồ án tốt nghiệp đại học ngành ngoại thương, Hạnh chọn cây cà phê làm đối tượng nghiên cứu. Sự mộc mạc trong việc sử dụng những kiến thức quan sát từ ba cô trong việc chăm sóc cây cà phê đã khiến hội đồng ngạc nhiên và đánh giá cao. Sau này, cô tiếp tục phát triển sản phẩm cà phê xuất khẩu sang các thị trường nhiều nơi trên thế giới. Trong quá trình này, Hạnh kết hợp với các chuyên gia của trường Đại học Y Dược Buôn Mê Thuột, nghiên cứu sử dụng con men để chế biến cà phê honey. Đây là phương pháp chế biến thân thiện môi trường, hạn chế chất thải, nước thải và làm cho giá trị hạt cà phê thương phẩm của Hạnh được bạn hàng đánh giá cao.

Sản xuất cà phê làm thương mại thì thì sành sỏi nhưng đến khi mở không gian The Yellow Chair, Hạnh mất hàng tháng liên tục tập pha cà phê đến chuẩn. Lúc đó, mỗi ngày, bã cà phê phải tính hàng yến. Một người bạn là chuyên gia trong lĩnh vực pha chế hướng dẫn Hạnh đã lắc đầu “Bà học thế này tôi hết sách dạy rồi”.

Ngay sau cánh cửa màu trắng phía trên có dòng chữ The Yellow Chair là một không gian trưng bày đậm chất vintage. Góc này là những chiếc ghế sưu tầm từ Pháp. Góc kia lại là chiếc tủ khảm xà cừ hay chạm khắc, rất hợp lý. Những cảm giác thu hút thị giác của khách có lẽ là bí quyết để anh bạn họa sĩ có gu của chúng tôi phải nhắn tin dặn dò rành rẽ như vậy. Đem những cảm giác này chia sẻ với Hạnh mới biết chồng Hạnh là một kiến trúc sư nội thất. Tự tay anh ấy chọn lựa từng món đồ đặt vào từng góc. Trong lúc ngồi thưởng thức cà phê trong tiếng nhạc du dương, tôi flex vài tấm hình. Một người bạn ở Sài Gòn nhắn tin “Anh đang ngồi ở quán của ông chủ hãng Kim Chi Kim nổi tiếng ở Sài Gòn đó!”. Khi xây dựng khu biệt thự này, Hạnh mời thợ từ Sa Pa thi công kỹ thuật xếp đá để không phải sử dụng xi măng. Những bờ tường xếp đá theo kỹ thuật của người dân tộc Mông sau một thời gian được lấp đầy bằng chất kết dính tự nhiên là đất đồi Đà Lạt. Vừa vững chắc lại vừa thoát nước tốt trên địa hình có độ dốc lớn nơi đây.

Lên Đà Lạt, có mấy ngày, thế mà The Yellow Chair được dành hẳn trọn vẹn một buổi sáng. Trong lúc đội cao niên uống cà phê thì đội trẻ lại say sưa với đàn chó rất thân thiện mặc dù toàn giống chó có số má. Trong đó, mấy con Jindo – giống chó săn nổi tiếng của Hàn Quốc lông trắng mũi hồng bắt chim như thần và một chú Border Collie  - đang nuôi bầy con nhỏ. Lúc chia tay, Tôm và Tép còn được cô Hạnh tặng một chú chó con. Cô Hạnh nói chờ cô tiêm nốt cho bé mũi cuối cùng rồi sẽ gửi máy bay ra Hà Nội. Một món quà thật đặc biệt cho chuyến đi lần này.










Một chỗ ngắm Hồ Gươm “hạt dẻ” và đẹp


Cách quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục ở Hồ Gươm chừng vài chục bước chân là quán cà phê phố cổ ở số 11 Hàng Gai.

Người Hà Nội, hoặc sống lâu ở Hà Nội chưa chắc đã biết chỗ này. Một địa điểm ngắm Hồ Gươm từ trên cao khá đẹp. Khách ngoại quốc vào đây nhiều lắm nha. Bọn Tây được cái hay là khi chúng đến một nơi thú vị, chúng sẽ mách cho nhau.

Cái biển Café PHỐ CỔ bé tẹo lẫn trong cái biển quảng cáo bán hàng màu đỏ nhức nhối to đùng ở mặt phố ắt khiến người đến đây lần đầu ngại ngần. Không sao đâu, cứ mạnh dạn vào bên trong, theo hành lang chừng dăm mét là sẽ vào không gian Hà Nội rất đặc biệt.  

Quán cà phê vốn là căn nhà có 105 tuổi đời. Những người mở quán là thế hệ thứ 5 sinh sống ở đây. Đến nay quán đã tồn tại được 25 năm và trở thành một địa chỉ văn hóa hấp dẫn. Đồ uống của quán đa dạng nhưng có vẻ cà phê trứng là ổn nhất. Bù lại, bạn sẽ được hưởng trọn vẹn một không gian văn hóa của một gia đình trung lưu của Hà Nội xưa và giá cả đồ uống phải chăng.

Dù trải qua hơn 100 năm, cấu trúc ngôi nhà vẫn được giữ nguyên. Trong nhà còn lưu giữ được nhiều đồ cổ, hoành phi câu đối... Ngôi nhà được kiến trúc theo lối nhà phố cổ truyền, chia làm ba không gian gồm: gian chính, giữa và gian sau. Có một bộ cánh cửa tuyệt đẹp trên tầng 2. Giữa sân có một bụi tre lớn tạo cảm giác rất lạ. Tầng thượng của căn nhà, được cải tạo thành một không gian cà phê, ở đây, ban ngày hay buổi tối đều có thể phóng tầm mắt ngắm trọn vẹn hồ Gươm và Tháp Rùa.





27 tháng 4, 2023

Lời ngỏ cho một câu chuyện dài hơi

24 bức lụa trong triển lãm đầu tay của Bạch – một nữ họa sĩ từng có thời gian dài công tác tại báo Tiền Phong. Năm 2018, rời công việc ở tòa báo, Bạch bắt tay vào dự án riêng của đời mình: Thể hiện những trải nghiệm của đời nghệ sĩ trên chất liệu lụa. 

Một người nữ vẽ lụa, thì còn gì bằng?

Câu hỏi tu từ ở ngay lời tựa cho triển lãm Mây Ngỏ của Bạch đã dẫn người thưởng lãm không gian mê dụ của lụa và sắc màu. 

Câu trả lời thế này: Lụa thì dịu, người nữ thì mềm. Tranh lụa của nữ họa sĩ, vì vậy, luôn uyển chuyển và trong trẻo, nhẹ nhõm. 

Tính nữ thấm đẫm trong Mây Ngỏ, từ dáng hình nhân vật đến tinh thần hội họa, từ bố cục đến hòa sắc. Người nữ của Bạch vừa dịu dàng yên tại trong bộ 3 bức bình phong Tam thái vân gian, vừa nồng đượm sinh sôi trong loạt Nghìn năm mây trắng… 

Mây Ngỏ gói ghém những câu chuyện của người nữ và tính nữ của người Việt, một cách dịu dàng, nồng nàn, và kiêu hãnh. 

Bạch vẽ miệt mài trong 4 năm. Thi thoảng trên Facebook cá nhân chị hé lộ một khoảng dự án của mình. Những trăn trở tìm tòi cách thể hiện, tìm tòi chất liệu ứng dụng mới trên lụa. Chị ứng dụng được kỹ thuật nhiễm mặc cổ xưa với bút lông thư pháp, để màu loang tự nhiên theo bút lực. Nhà nghiên cứu mỹ thuật Vũ Ngọc Thuyên nhận xét “Bạch nằm trong số những họa sĩ tìm kiếm những hiệu quả mỹ thuật mới cho tranh lụa. Tranh lụa của cô được vẽ bởi nhiều chất màu, nhiều loại dung môi hòa tan, kết hợp cả vàng lá, bạc lá dán, xay rắc, và trên cùng một bức tranh cô có thể dùng hai lớp lụa vẽ phối hợp. Một số tranh hai lớp của Bạch ngoài việc có thể xem được cả hai chiều (phía trước và phía sau), còn được thiết kế để có thể mở ra như trang sách, như cách cửa. Đó là một sáng tạo kỹ thuật và cũng là chủ ý có tính mô hình hóa khái niệm trình bày trong triển lãm cá nhân đầu tiên Mây Ngỏ”. 

Bạch là con nhà nòi. Sinh năm 1979, tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật Hà Nội (nay là Đại học Mỹ thuật Việt Nam). Sau khi ra trường gắn bó với công tác thiết kế, trình bày ở Tiền Phong, là họa sĩ thiết kế trong những cuộc thi Hoa hậu Việt Nam do Báo Tiền phong tổ chức. Bạch có ảnh hưởng kiến thức hội họa và tinh thần sáng tạo từ người cha, họa sĩ – nhà nghiên cứu Phan Bảo. Mạch tinh thần tích cực này tiếp tục được nối dài khi con gái Bạch - bé Tuệ Chân - hiện cũng đang là sinh viên của trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam.

 Mây Ngỏ là lời ngỏ cho một câu chuyện dài hơi của nữ họa sĩ, dự kiến kéo dài trong 6 năm nữa, về tính nữ trong trục không – thời gian của vũ trụ và đời sống – một chủ đề rộng lớn mà Bạch đã theo đuổi từ thời thanh xuân cho tới tận bây giờ. 

Triển lãm mở cửa từ 27/4 đến 16/5/2023 tại không gian ART30 số 30 Quang Trung, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội.





Trích đoạn Nghìn năm mấy trắng 3
Lụa; Kích thước 140cmx80cm; Tranh hộp 2 lớp. 2022

Vân tưởng y thường 1
Lụa; Kích thước 80cmx140cm; tranh hộp 2 lớp. 2022.



Mây trắng nghìn năm
Giấy dó; 109x79. 2021

ART30 là không gian nghệ thuật trên tầng 2 một biệt thự Pháp cổ tại số 30 Quang Trung.

Nghìn năm mây trắng I
Lụa; Kích thước 140cmx80cm; Tranh 2 mặt. 2022

Họa sĩ Phan Minh Bạch và nhà báo Xuân Ba tại buổi lễ khai mạc triển lãm

Lối vào triển lãm Mây Ngỏ



26 tháng 4, 2023

𝐂𝐨̛ 𝐡𝐨̣̂𝐢 đ𝐞̂̉ 𝐛𝐢𝐞̂́𝐭 𝐩𝐡𝐢́𝐚 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐧𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐜𝐨𝐧 𝐧𝐠𝐨̃ 𝐬𝐚̂𝐮 𝐡𝐮𝐧 𝐡𝐮́𝐭 𝐭𝐫𝐞̂𝐧 𝐩𝐡𝐨̂́ 𝐜𝐨̂̉

𝑵𝒈𝒂𝒚 𝒄𝒂̉ 𝒗𝒐̛́𝒊 𝒏𝒉𝒖̛̃𝒏𝒈 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 𝒔𝒐̂́𝒏𝒈 𝒐̛̉ 𝑯𝒂̀ 𝑵𝒐̣̂𝒊 𝒏𝒉𝒖̛𝒏𝒈 𝒏𝒈𝒐𝒂̀𝒊 𝒌𝒉𝒖 𝒑𝒉𝒐̂́ 𝒄𝒐̂̉, 𝒎𝒐̂̃𝒊 𝒄𝒂́𝒊 𝒏𝒈𝒐̃ 𝒂̂𝒎 𝒖 𝒔𝒂̂𝒖 𝒉𝒖𝒏 𝒉𝒖́𝒕 𝒕𝒓𝒆̂𝒏 𝒎𝒂̣𝒏 36 𝒑𝒉𝒐̂́ 𝒑𝒉𝒖̛𝒐̛̀𝒏𝒈 𝒍𝒖𝒐̂𝒏 𝒍𝒂̀ 𝒎𝒐̣̂𝒕 𝒔𝒖̛̣ 𝒃𝒊́ 𝒂̂̉𝒏 𝒔𝒂̂𝒖 𝒔𝒂̆́𝒄. Không phải lúc nào cũng có cơ hội để “đàng hoàng” bước vào cái thế giới lập thể khép kín ấy. Nó cũng không phải là “sản phẩm” trong một tour du lịch nào để mọi người tự do tìm hiểu. Tuy nhiên, có một cơ hội để có thể trải nghiệm nếu qua ngõ 16 Tô Tịch. Một con ngõ nhỏ dài chừng 30 chục mét từ ngoài đường đi tút vào trong. Người lần đầu tiên đến đây thể nào cũng ngần ngại. Cảm giác về sự bí ẩn của những con ngõ phố cổ sẽ khiến bước chân chần chừ. Nhưng cứ mạnh dạn bước vào nếu bạn muốn biết đằng sau con ngõ sâu hun hút trên phố cổ có gì. Phố Tô Tịch từ trước nay được mệnh danh là siêu thị “hoa quả dầm”. Lọt giữa miên man xoài bơ cam dứa… sữa, đồ thờ, con tiện là một quán ăn khá bí ẩn nằm sâu phía trong con ngõ cũ kỹ có lối vào với chiếc trần gỗ thấp, với tay lên là đụng tới. Mảng tường hai bên vách bong vôi, có những chỗ vữa bở ra hở cả gạch đỏ. Lối đi ở ngõ được lát bằng nhiều loại gạch, ở giữa có một hàng gạch bông màu trắng ngà, thỉnh thoảng có viên có hoa văn. Tuổi đời của nó chắc cũng tính bằng thế kỷ giở lên. Ở khoảng sân nhỏ giữa ngõ là một quán ăn chỉ có khoảng 3 – 4 chiếc bàn thấp. Trước đây còn có một hàng bún ngan. Nhưng giờ chỉ còn lại một gia đình mở hàng. Đồ ăn ở đó có cháo, phở xào, mì xào, xôi và xôi rán ăn kèm pate, lạp xường, thịt kho… theo phong vị Hà Nội khá vừa miệng. Quán do hai vợ chồng tên Long và Phương sinh sống ở đây mở từ năm 1990 đến nay. Riết rồi mọi người quen gọi là quán Long Phương. Trong lúc chờ đồ ăn, bạn có thể tranh thủ khám phá không gian phố cổ đậm đặc này. Nó có tất cả những gì đặc trưng cho một con ngõ cổ kính của 36 phố phường Hà Nội. Sự thâm u ma mị. Sự chen chúc. Thậm chí cả sự ô nhiễm. Bạn hẳn sẽ ngạc nhiên khi vào tới cuối ngõ 16 Tô Tịch. Trong cùng của con ngõ là một Motel có tên tiếng Anh là Hiden Guest House. Nó nổi tiếng với khách du lịch ngoại quốc hơn là với người Việt. Ngay trước lối vào sảnh lễ tân là một căn bếp “lộ thiên” điển hình của cư dân phố cổ. Nếu muốn hiểu thêm về cuộc sống của những người sinh sống trong không gian này, bạn có thể nói chuyện với bà chủ quán hay chuyện. Tôi biết đến quán ăn này, và sự tự do khám phá cái ngõ phố này khá lâu nhờ sự dẫn dắt của Hoàng Nghĩa Nam - một đồng nghiệp rất biết thưởng thức ẩm thực phố cổ. Mỗi lần muốn lần mò tìm hiểu sự bí ẩn của phố cổ tôi thường hẹn bạn ấy. Mỗi lần như vậy, chúng tôi lại có chuyến phiêu lưu khá thú vị khi lựa chọn điểm đến trong khu 36 phố phường. https://1drv.ms/f/s!Au2OFzTG-xY2haFHmv0jYhrmCX8g8g?e=QWwgzE

2 tháng 1, 2023

Lối cũ của làng

Ngang dọc trong làng Phù Lưu, thuộc phường Đông Ngàn, Thành phố Từ Sơn, Bắc Ninh từ đầu làng đến cuối làng, được gìn giữ đến tận ngày nay là những con đường lát đá phiến màu xanh có hình vuông chiều dài cạnh dao động từ 48 – 50 cm/viên. Người lạ vào làng, cứ đi theo con đường lát đá này cứ như lạc vào không gian cổ tích và sẽ bắt gặp rất nhiều kiến trúc cổ kính, nảy sinh cảm giác cực kỳ êm đềm và nhiều hình dung về một ngôi làng điển hình của xứ Kinh Bắc. Làng Phù Lưu có rất nhiều con ngõ ngoằn ngoèo, thông nhau với những tên gọi lạ, như ngõ Giàu, ngõ Giếng Chợ, ngõ Giếng Vàng, ngõ Vườn Dâu, ngõ Nghè, ngõ Văn Chỉ... Đường chính trong làng (xưa gọi là đường cái quan) được lát 4 hàng đá. Ngoài đường cái quan, những con đường nhỏ (ngõ) chỉ được lát hàng đá 2 viên. Tất cả những con đường được lát đá đều là dạng đường thoát. Các đường chỉ lát gạch đỏ là đường cụt. Khách theo con đường lát đá sẽ đi được quanh làng rồi thoát ra 6 cổng. Sử sách của làng còn ghi, vào năm 1933, cụ Hoàng Thúy Chi - quan Tổng trấn Bắc Giang khởi xướng xây dựng con đường lát đá xuyên suốt đường làng Phù Lưu và sau 10 năm mới hoàn thành. Xưa kia con đường lát đá xanh trải dài 3km. Đến nay tổng chiều dài con đường lát đá độc đáo còn lại là 1.700m. Các cụ bảo, xưa, mỗi phiến đá mua từ Đồng Triều, Quảng Ninh về có giá 30kg thóc/1 viên. Thế mới biết, các cụ chịu chơi đến chừng nào. Trước đây làng Đình Bảng cũng từng có những con đường lát đá như làng Phù Lưu. Giờ thì chỉ còn làng Phù Lưu bảo tồn được. Làng Phù Lưu cách trung tâm Hà Nội chừng 17km, nằm ngay bên đường Quốc lộ 1A, trung tâm của thành phố Từ Sơn. Ghé qua Phù Lưu và Đình Bảng nhớ nếm các món bánh truyền thống ở chợ làng. Đảm bảo thỉnh thoảng lại phải về để ăn cho đã thèm: Bánh gio; Bánh rợm; Bánh khoai; Bánh khúc và bánh Phu Thê.

19 tháng 9, 2022

Tuần mới của bạn bắt đầu thế nào?

Tuần mới của mình bắt đầu bằng cái hẹn với gara được xếp lốt từ tuần trước. Tờ mờ sáng mình đã dậy dọn xe để mang xe đi tránh tắc đường giờ cao điểm. Thật không may Gara bây giờ không có người trực như trước đây mà bắt đầu làm việc từ 08.00 mà mình không biết, nên phải ngồi chờ. Mọi kế hoạch của buổi sáng đầu tuần bị đảo lộn. Cuộc sống bây giờ thật bận rộn, lúc nào cũng phải có kế hoạch, kể cả việc nghỉ ngơi. Tuần rồi cô bạn đồng nghiệp ngồi than, dạo này vợ chồng em chẳng có lúc nào gặp nhau trong tình trạng tỉnh táo. Em thì bù đầu ở công ty, bao nhiêu việc từ nay đến cuối năm. Còn ông chồng thì bù đầu với cơ quan rồi lễ tân tiếp khách. Hôm nào cũng về nhà vào lúc nửa đêm trong tình trạng say ngật ngưỡng. Nhiều hôm về nhà là đổ vật ra giường ngáy pho pho. Đến khi tỉnh được thì càm ràm điều hòa lạnh. Hai vợ chồng người thì nóng người thì lạnh thế là lục đục, giấc ngủ chẳng đâu vào đâu. Giao được xe cho gara, gọi một chiếc grab bike đi làm. Yên vị, vừa hỏi câu “Dạo này công việc tốt không?”. Cậu thanh niên quê Thái Bình như được dịp, kể. Em bắt đầu nhận cuốc từ 5 giờ sáng. 7 giờ tối thì nghỉ. 12 giờ ngoài đường nhưng số giờ làm việc chỉ 4-5 giờ. Dạo này khách mất nhiều do chính sách thu phí nắng nóng của Grab. Làm nhiều chuyện tốt mà chỉ cần một việc xấu thì sẽ ảnh hưởng rất nhiều. Đợt này tài xế cũng nghỉ nhiều do chính sách chiết khấu thay đổi từ 27% lên 33%. Vậy mà chạy cháy da cháy thịt mà chẳng ăn thua. Em vẫn phải thu xếp một ngày nghỉ trong tuần. Chiều thứ sáu tuần trước, khi đi hội chợ về ngang qua quán cà phê, chồng bảo vợ sáng mai thứ bẩy mình đi xuống quán gọi một cốc cà phê ngắm nghía phố phường cho thư giãn. Thế rồi ngày thứ bẩy đi qua ngày chủ nhật cũng qua nốt. Đến tối mới nhớ ra có mỗi cái hẹn cà phê mà chưa thực hiện được. Có lẽ Do tuổi tác bắt đầu già nên quên là chính. Sáng đầu tuần, ai cũng vội vã, ra phố với khuôn mặt đăm chiêu. Trong đời, có thể chỉ có một lần lướt qua nhau. Thật hiếm nhìn thấy nụ cười. Dự báo thời tiết nói tuần này mưa to đến rất to. Ra đường nhớ mang theo áo mưa và hãy làm nhiều việc thiện lành.