23 tháng 10, 2019

Hoạt cảnh thứ sáu ngày 13 (tháng 9)


5g15 mở mắt chả kịp biết xem mình còn thở hay không đã với tay lấy cái điện thoại.

Mở fb. Hình như đó là dấu nghiện thì phải.

Tin đầu tiên là clip trong một gờ-rúp có đông thành viên. Một phụ nữ xưng là VĐV Đoàn Thị Cúc bị hai người đàn ông đè xuống trói tay. Hai người đàn ông này xưng là bác sĩ nói cô kia là bệnh nhân tâm thần. Ầm ĩ một lúc thì có công an và hai người có thẻ bác sĩ. Nghĩ nhanh đến tin người Việt ùn ùn nhập viện tâm thần vì nghiện fb.

Stop vuốt vuốt chạm chạm.

Bạn xã đi nấu canh ghẹ từ vươn thở.

Vùng dậy tập vài động tác thể dục cho nó có nhịp điệu. Sau đó tập bài dưỡng sinh. Có 21 động tác mỗi thức mà đếm toàn sai. Thỉnh thoảng lại phải dừng để nghĩ xem đến số mấy. Tuổi tác thật là có ảnh hưởng.

Rồi cũng tập hết bài. Trong lúc chờ ráo mồ hôi để đi tắm thì tranh thủ đọc báo nhà. Chụp cái trang nhất để viral trên fb (lại fb). Chấm chấm vuốt vuốt có mấy cái mà đã hơn 7g. Vội vàng ăn sáng. Nhanh kỷ lục. Các cụ bảo người nào ăn nhanh thì số vất vả. Đúng thật 🙂

Trước khi bước ra khỏi nhà nhớ ra là chưa uống thuốc. Lại quay vào đếm cho đủ viên này viên nọ.

Hơi bực.

Cuối cùng là màn tìm chìa khoá xe. Ngày nào cũng nhớ là phải cất chìa khoá xe cẩn thận. Mỗi tội là hôm sau không nhớ hôm trước cất “cẩn thận” vào chỗ nào.

Bực hẳn.

Rồi cũng thấy.

Lại thấy vui vì điều ấy.

Rồi lại phơi phới ra đường chiến đấu với dòng xe cộ đông như quân nguyên suốt 6 cây số giống như mỗi buổi sáng hàng chục năm qua. Mặc kệ bầu không khí Thanh Xuân có đẫm hơi thuỷ ngân hay ko!

Hôm nay là trung thu. Trời mát. Trăng vẫn trẻ mà mình đang già đi.

Happy birthday to me!

Cuộc sống luôn bộn bề rối ren như phông nền tấm ảnh

Tạm biệt một thành viên của 12B


Thế là lời hẹn ước tụ hội ĐỦ ĐẦY của tụi 12B chúng mình nhân dịp tròn 30 năm ngày rời trường phổ thông sẽ mãi dừng lại ở con số 29. Sao bạn rời bỏ chúng mình dễ dàng nhưng lại đớn đau đến vậy?
Nhung cùng các bạn 12B trong một chuyến dã ngoại họp lớp
 
Bạn tên Nhung. Tên như người. Gần bốn chục năm cùng học, cùng chơi chưa bao giờ các bạn thấy bạn nặng lời. Nhớ bạn một phong thái từ tốn, nhẹ nhàng của một nhà giáo.

Mấy chục năm qua, mỗi lần bạn rủ bọn mình về quê, bạn đều lấy địa điểm tập hợp ở nhà Quyên để tiện cho cả lũ. Nhưng hôm nay, bọn mình về nhà bạn để tiễn bạn trong một chuyến đi thật bất ngờ, thật xa.

Làm sao để nước mắt không rơi?

Mấy chục năm qua, bạn đã thay mặt cho cả lớp mình quán xuyến mọi việc. Việc vui đã đành, việc hiếu nghĩa cha già mẹ héo bạn đều nhiệt tình có mặt không quản ngày nắng, ngày mưa, ngày gió bão. Lúc nào bạn cũng nói “Cứ yên tâm ở nhà đã có chúng tớ!”. Bọn tớ nhận ân tình của cậu một cách thật tự nhiên.

Tuần trước, bạn bảo “Cậu lập một group trong zalo đi. Lớp mình có nhiều bạn không dùng fb. Lập zalo để thông báo tin cho các bạn đầy đủ hơn!”. Mình còn chưa kịp làm thì trên máy điện thoại đã xuất hiện nhóm “Tập thể 12B Hải Hậu A”. Đau đớn thay, tin đầu tiên cần thông báo lại là tin bàng hoàng về cậu. Tin một cú đâm từ đằng sau của một chiếc ô tô… khi bạn đang vội vã chạy qua chợ chiều mua đồ ăn dự trữ cho ông xã để ngày mai chuẩn bị lên Hà Nội thăm con gái và đứa cháu ngoại vừa sinh. Bạn đang ở trong niềm hạnh phúc vô bờ của một người mẹ…

Đêm qua, bọn tớ đã bối rối không thể nào nhớ đầy đủ cái tên Nguyễn Thị Hồng Nhung của bạn khi nghe tin bạn đang trên đường lên Hà Nội. Cả đêm qua, cả tập thể 12B đã thức trắng đêm để chờ tin bạn. Để cầu nguyện mong một phép màu… Nhưng phép màu đã không đến.

Tạm biệt bạn không hẹn ngày gặp lại. Mỗi thành viên 12B đều thảng thốt, đau thắt. Làm sao để nước mắt không rơi. Nhung ơi!

Patê và tôi

Cái món patê không ai nhớ rõ được người Pháp đưa vào từ bao giờ, nhưng cho đến nay, với Hà Nội, patê là một phần không thể thiếu trong cái thú ẩm thực ăn chơi.

Tôi có 5 thời điểm liên quan đến patê vô cùng đáng nhớ. Mỗi lần như thế, dư vị patê lại có một sắc thái mới mẻ, khiến tôi càng yêu hơn món ăn thú vị này.



1. Lần đầu tiên được ăn món patê vô cùng bất ngờ, khi tôi vừa vào lớp một. Nhà đông anh em nên chả bao giờ có gì thừa trong mâm cơm thời bao cấp. Có một món ăn sang trọng của nhà tôi hồi đó là gan rán. Mẹ thường cho chút quế, hồi, hành, tỏi, nước mắm vào những miếng gan thái mỏng to bản. Trước khi rán, mẹ lại cho vào chút rượu trắng của bố.

Hôm đó, cũng có món gan rán “lừng danh” của mẹ. Nhưng khi mẹ sắp bưng mâm lên thì ba ông anh tôi chơi quay ngoài sân “bổ quay” vào chân một cậu hàng xóm. Máu túa xua, thằng nhóc khóc váng cả làng. Mẹ quên cả mâm cơm bế thốc nó ra trạm xá. Các anh tôi mặt tái mét, lút cút chạy theo mẹ. Kết quả, thằng kia phải khâu 7 mũi, mẹ phạt chúng tôi không được ăn gan rán.

Nhưng món gan là vậy, không ăn nóng, ăn ngay thì sẽ cứng ngắt lại như đất sét. Mẹ xót ruột, chiều đó mua bánh mì, mỡ lợn và chút thịt ba chỉ về, bằm nhỏ cùng gan rán rồi cho vào nồi hấp cách thủy. Không ngờ, món ăn rất thơm và bùi. Những miếng gan vẫn giòn nhưng đã mềm, quyện với thịt, mỡ càng dậy mùi quế, hồi thơm lừng. Trộn “món gan thập cẩm” với cơm nóng, không đứa nào trong mấy anh em muốn ăn kèm rau vào nữa.

Lần đầu tiên đàn cún bảy con bị đói…

2. Khi ngơ ngác đỗ vào đại học, món ăn thường xuyên các bữa trưa của tôi là nửa cái bánh mì patê. Chỉ có nửa cái bánh mì patê là cho tôi đủ cảm giác của thịt, của rau và chất bột. Patê của chị Oanh (chủ quán bánh mì patê sát ký túc xá) đựng cả trong một cái nồi đại cực sâu. Gan, bánh mì, thịt không được xay mịn mà lổn nhổn những viên to bằng đầu ngón tay út. Nhưng chị tẩm ướp khéo, vừa miệng và “điếc mũi” nên bao giờ hàng chị cũng đắt khách.

Tôi có đói mấy cũng cố chờ đến khoảng 12h30 mới mò ra quán chị, để được chị ưu tiên cho thêm một lát mỡ phần chín nục dưới đáy nồi. Có hôm, bụng réo không nhịn được, tôi đi ăn sớm, cứ tiếc hùi hụi miếng mỡ lót nồi.

3. Món patê trong thực đơn trưa còn theo tôi suốt ba năm đầu tiên đi làm. Nhưng được cải thiện vì hôm nào ăn bánh mì patê thì kèm thêm một cốc chè đỗ đen ngọt lịm. Thỉnh thoảng, mò ra đầu ngõ Cấm Chỉ, chọn cái hàng khiêm tốn ngay đầu ngõ, dè dặt gọi một bát xôi patê.

Cũng vẫn là gan, là ruột bánh mì nhưng hình như patê ở đây béo hơn, mềm hơn, nhuyễn hơn, khi rải lên miệng bát xôi trắng cứ óng ánh màu mỡ nâu hấp dẫn. Điểm xuyết thêm vài lát lạp xường đỏ au mỏng như tờ giấy, lần nào tôi cũng xuýt xoa khi chị chủ quán đưa cho bát xôi nóng.

Xa xỉ hơn, hôm nào lĩnh lương, tôi tự chiêu đãi mình bánh mì patê phố Huế. Rõ đắt, rõ ít nhưng rõ ngon, nhất là hôm nào trời se lạnh, ăn bánh mì giòn tan thơm ngậy patê, cay nồng tương ớt tự chế, ngon tuyệt.

4. Tôi và anh quen nhau ở hàng patê cô Hương. Cô Hương là chủ quán dễ thương vô cùng. Cô nhớ tên hết các khách hàng, sở thích nhỏ nhất của mỗi người và luôn nói chuyện cởi mở với từng khách. Món patê của cô mềm, mịn và “ẩm ướt” ngay cả khi nguội. Nhưng nó đặc biệt hơn khi cô Hương đúc patê trứng cho khách hàng kẹp bánh mì hoặc ăn xôi.

Lúc lấy trứng patê ra khỏi chảo, cô Hương thường phết một lượt bơ mỏng dính đều khắp miếng trứng khiến nó quyến rũ một cách đặc biệt. Sau những đồng cảm với món trứng đúc patê, tôi và anh còn phát hiện ra nhiều điểm chung thú vị giữa hai đứa. Tôi bắt đầu xa dần những bữa trưa với patê để khám phá các bữa trưa đa dạng cùng anh…

5. Khi chúng tôi mua căn hộ đầu tiên, ngoài vị trí thuận lợi, tôi còn ấn tượng với những người hàng xóm dễ thương. Họ đều là những bà nội trợ khéo tay, mỗi chủ nhật lại “đàn đúm” cùng nhau với các món ăn thú vị. Hôm thì bánh nếp, hôm thì bánh trôi, hôm thì bánh ngô rán, hôm thì khoai các loại chiên. Món tôi thích nhất là “patê chị Hậu”.

Mỗi lần như vậy chị mua cả lá gan nếp, hàng cân thịt nạc vai đầu giòn, cả cân mỡ phần. Bà bán thịt cũng quen với yêu cầu của chị là phải xay ba lần thật nhuyễn cùng với một hộp ruột bánh mì đã ngâm mềm từ nhà. Món “patê chị Hậu” đặc biệt vì có hành khô nướng ướp với ngũ vị hương, mì chính, gia vị. Chị hấp patê không tính bằng phút giây mà bằng viên rưỡi than nên patê của chị rất nhừ, rất nhuyễn, rất thơm.

Nếu là ngày hè oi nồng thì cứ cơm nóng với lát patê lạnh, ăn xong rất nhẹ nhàng, sảng khoái. Còn ngày đông lạnh buốt thì phi hành tỏi thơm lên, cho patê cùng chút mắm ngon vào thì "đánh" bay ba bát liền.



Nhớ ốc nhồi heo may

Đài báo gió mùa.

Nghe heo may.

Lại nhớ thời nhi đồng thối tai vác vợt đi vớt ốc nhồi nổi. Về cho vào giỏ gác gác bếp nuôi ăn bồ hóng cho béo mầm. Rồi nấu chuối ốc. Rồi băm thịt bọc lá gừng hấp. Rồi luộc lá chanh... Pha nước chấm bằng mắm chắt tỏi gừng, xắt vài lát ớt chỉ thiên, vắt thêm bù chanh rám...

6 tháng 5, 2018

Như là chờ đợi một món quà


Tôi có một cái ban công nhỏ nhỏ trong một khu chung cư nằm ở phía tây nam Hà Nội.

 

Trên đó có khoảng 30 giò phong lan. Hầu hết là tự nhân giống. Một vài giò được bạn bè gửi tặng từ tận núi rừng Tây nguyên xa xôi. Ngoài ra còn có rất nhiều các loại cây tôi trồng chỉ để tạo màu xanh cho một cái ban công hướng Tây nóng như cái lò bát quái vào mùa hè.

Bất kỳ khi nào có thời gian rảnh rỗi tôi lại ngồi đó với một cốc cà phê tự pha và ngắm nhìn như thôi miên lá cây rễ cây và hồi hộp chờ đợi từng mầm non, từng cọng rễ mới nhú ra.

Mỗi năm một lần những cây phong lan sẽ trổ bông và đó là thời gian chờ đợi thú vị nhất. Lúc nào tôi cũng có cảm giác đang chờ đợi một món quà bất ngờ. 

Mỗi đợt lan trổ bông phải chờ đợi hàng tháng. Nhiều người bảo tại sao lại phải mất công đến vậy vì ngay ngoài phố có thể mua những chậu cây có sẵn về trưng bày. 

Tôi có thể tận hưởng 1001 niềm vui mỗi ngày không giống nhau khi nhìn ngắm những chậu cây. 
Vẫn là những chậu cây ấy nhưng khi là niềm vui được phun những tia nước nhỏ ướt đẫm lên những cành lá non vất vả chống chọi với từng cơn gió mùa đông bắc dập vùi. 

Đó là niềm vui khi ngắm nhìn những chồi non lộc biếc trong một sớm mùa xuân ngập trong sương mù và những làn gió mang đầy hơi nước. 

Niềm vui thư giãn cùng nhau ngồi uống một tách trà trong tiếng chim hót ríu rít vọng lên từ hàng cây dưới đất của buổi sớm đầu hè. 

Niềm vui khi được chứng kiến một hành trình từ một chồi nụ bé xinh đến bông hoa rực rỡ sắc màu. 

Niềm vui khi vợ và con sung sướng ngồi ăn bữa cơm gia đình giữa cây lá mơn mởn xanh vào dịp cuối tuần rảnh rang.   

Niềm vui ung dung đọc những trang sách giữa ánh nắng chiều muộn đầu mùa hạ nhảy nhót trên những tấm lá bé xíu như bàn tay hai đứa con hồi chúng còn nhỏ...

Tôi hay chụp những gốc cây nho nhỏ của mình và khoe với bạn bè trên Facebook. Niềm vui phát hiện ra một góc đẹp luôn tạo ra sự thư giãn khó có thể diễn tả. Nhờ sự hỗ trợ của công nghệ chụp ảnh tôi đã "ăn gian" mấy mét vuông ban công trở thành một  tiểu khu rừng nhiệt đới. Rất nhiều bạn bè mỗi khi đến nhà đều muốn được tham quan cái vườn cây "Vĩ đại" của tôi. Ai cũng làm tôi buồn cười vì đều muốn đòi xem "vườn cây to cơ". Không ai tin cái góc bé xíu mà tôi hay khoe ở trên Facebook lại là cái ban công khiêm tốn này...

Vậy thôi. Và 30 phút làm "nông dân" mỗi ngày duy trì mảng xanh trên cái ban công nhỏ trong toà chung cư lớn để tôi thấy không có niềm vui to hay niềm vui nhỏ mà chỉ đơn giản cảm nhận được niềm vui đã là món quà vô giá. 









7 tháng 12, 2017

Nhặt nhạnh ở phố Mai Hắc Đế

Mai Hắc Đế là một con phố nhỏ nằm phía Nam Hà Nội cũ. Nó trở nên quyến rũ nhất vào thời gian cuối năm khi những cơn gió mùa đông bắc mang cái lạnh luồn lách khắp phố phường, đi ngoài phố phải trùm đầu chiếc khăn len và cây bàng đầu ngã tư chỉ còn lại vài chiếc lá đỏ ối cuối cùng


Ngã tư Mai Hắc Đế - Tô Hiến Thành
Từ khi hình thành đến nay phố vẫn chỉ dài 840 mét và rộng 10 mét. Nằm theo chính hướng Bắc - Nam, một đầu nối với phố Trần Nhân Tông, một đầu nối với phố Lê Đại Hành. Cắt ngang qua con phố này là 4 đường phố Tuệ Tĩnh, Tô Hiến Thành, Thái Phiên và Đoàn Trần Nghiệp.

Xưa kia phố Mai Hắc Đế nguyên là đất thuộc 2 thôn Giáo Phường (đoạn đầu phố) và thôn Phúc Lâm Tiêu (Đoạn cuối phố), đều thuộc tổng Tả Nghiêm (sau đổi là Kim Liên), huyện Thọ Xương cũ.

Con phố này được xây dựng trong giai đoạn 3 của thời kỳ hình thành khu phố Pháp tại Hà Nội, tức là từ năm 1921 - 1945, cũng chính là giai đoạn cuối cùng trong việc quy hoạch Hà Nội mang dấu ấn của người Pháp. Thời Pháp thuộc, phố này có tên là đường số 79 (Voie No79), đến năm 1919 được đổi thành phố Sa-rông (Rue Charron). Năm 1945 có tên là phố Lê Bình. Từ năm 1949 đến nay được đặt tên là phố Mai Hắc Đế. Hiện phố Mai Hắc Đế thuộc phường Bùi Thị Xuân, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội.

So với phố Bùi Thị Xuân Thời Pháp thuộc là đường số 80 (Voie No80), năm 1919 là phố Đuy-vi-nhô (Rue Duvigneau)), Phố Triệu Việt Vương (thời Pháp thuộc là phố Săng xô mơ (Rue Chanseaulme) thì đường số 79 đích thị là khu ở của công chức nghèo. Dấu ấn kiến trúc còn sót lại trên con phố này không có nhiều những công trình thể hiện sự thịnh vượng như hai con phố lân cận. Tuy nhiên, chính lợi thế và cũng là hạn chế đó mà trong 30 năm của thời kỳ đổi mới, diện mạo của phố Mai Hắc Đế cũng thay đổi mạnh mẽ hơn so với 2 tuyến phố Bùi Thị Xuân và Triệu Việt Vương. Ngày nay, giữa những ngôi nhà được xây dựng mới còn sót lại một vài công trình kiến trúc mà ở đó vẫn toát lên vẻ bình dị, khiêm tốn của khu phố dành cho công chức nghèo. 

Hàng xôi nóng nổi tiếng trên phố Mai Hắc Đế
Không rõ từ khi nào, phố Mai Hắc Đế trở thành phố ẩm thực. Không có con phố nào của Hà Nội lại tập trung nhiều hàng ăn với các món ăn ngon đặc trưng cho ẩm thực xứ Bắc đến vậy. Ở đây có mặt từ các món bình dân đến các món cao cấp, ngoài ra còn có các món ăn nhập ngoại.

Đối với người Hà Nội cũ, phố Mai Hắc Đế mới là phố ẩm thực "xịn". Các con phố ẩm thực hay được truyền thông nhắc đến như Tống Duy Tân, ngõ Cấm Chỉ hay chợ đêm Đồng Xuân chỉ là... phố ăn uống thời trang.

Những tín đồ sành ăn đã thống kê có không dưới 20 món ăn ngon đặc sắc hiện diện ở đây. Có thể kể đến bún chả nem cua bể số 38; xôi trứng thịt số 75; Bún chả chan số 53; Bánh đa cua số 32; Gà tần số 81B; Bún chân gà rút xương số 45A và không thể không nhắc đến món phở tái gàu ở số 36B... 
Một ngõ nhỏ cổ kính hiếm hoi trên phố Mai Hắc Đế

Cùng với sự phát triển của du lịch, ẩm thực của phố Mai Hắc Đế cũng có nhiều món ngon vùng miền trong nước và thế giới góp mặt. Không ngạc nhiên khi ở đây xuất hiện những đặc sản Cơm hến của Huế; bún thịt nướng của Đà Nẵng; Mì vằn thắn của Sài Gòn; Bánh xèo miền Tây...  Rồi Gà cay phomai Hàn Quốc, Beefsteck... Tuy nhiên, khi thưởng thức những món ăn góp mặt này thì chúng ta nên quên đi cái gốc gác đích thực của nó để thưởng thức hương vị và cách nấu món theo một biến thể mới và sẽ không thể không thấy rằng nó rất ngon theo một cách rất... Hà Nội.

Phố Mai Hắc Đế trở nên quyến rũ nhất vào thời gian cuối năm khi những cơn gió mùa đông bắc mang cái lạnh luồn lách khắp phố phường, đi ngoài phố phải trùm đầu chiếc khăn len và cây bàng đầu ngã tư Mai Hắc Đế - Tô Hiến Thành chỉ còn lại vài chiếc lá đỏ ối cuối cùng thì chỉ cần lướt qua đây đảm bảo không ai cưỡng lại được sự mời gọi của thoang thoảng mùi khói, mùi gia vị... 

Việc còn lại là tìm chỗ đậu xe ghé vào bất cứ quán nào bạn cũng được phục vụ một món ngon với sự chu đáo của con phố ẩm thực chuyên nghiệp.






1 tháng 12, 2017

Về Châu Đốc nhất định phải đi xe lôi và ăn chè bưởi


Trước đây xe lôi có khắp miền Tây nhưng giờ đây nó chỉ còn tồn tại duy nhất ở thành phố Châu Đốc, tỉnh lỵ của tỉnh An Giang. Xe lôi có phần đầu là chiếc xe đạp gióng ngang như xe Thống Nhất nam được chế thêm phần chở khách phía sau với hai bánh, cao lênh khênh. Một xe lôi có thể chở tối đa 4 khách.

Khách du lịch hào hứng ngồi trên xe đạp lôi

100 nghìn đồng cho cuốc xe chở hai người với thời gian chừng 45 phút tài sẽ chở khách đi vòng các điểm đáng kể ở thành phố: Đình thờ ông Thoại Ngọc Hầu - người đã chỉ đạo đào con kênh Vĩnh Tế nối từ đầu nguồn sông Hậu đến tít tận Hà Tiên, song song với biên giới VN - CPC; tượng đài cá ba sa ở công viên 30-4 ghi dấu thứ sản vật giúp đổi đời nhiều số phận ở An Giang nói riêng và đồng bằng sông Cửu Long nói chung; gốc bồ đề được lấy giống từ cây bồ đề đức Phật ngồi hành thiền và đắc đạo hạ chưởng tại trung tâm thành phố từ năm 1952; các điểm ăn quà vặt nổi tiếng của thành phố biên giới Tây Nam đất nước.

Ngồi xe lôi lòng vòng phố xá Châu Đốc là một trải nghiệm thú vị
Các tài xe lôi biết khách ái ngại khi ngồi xe nên cứ luôn miệng trấn an "Các bác đừng tội nghiệp em, bởi các bác mà tội nghiệp là tụi em ko có việc làm". Vừa đạp xe các tài vừa vui vẻ nhiệt tình làm hướng dẫn viên giới thiệu cho du khách các thông tin về vùng đất.

An Giang cũng là quê hương của chè bưởi. Chè bưởi ở đây bán 15k một ly, không rẻ hơn ở những nơi khác nhưng chè bưởi ở An Giang đặc biệt ngon. Có điều lạ là, trong khi khẩu vị người miền Tây thích ăn ngọt, tất cả các món đều cho nhiều đường nhưng riêng chè bưởi thì lại không hề ngọt.

Một hàng chè bưởi ở trung tâm thành phố Châu Đốc
Thưởng thức ly chè bưởi ở trung tâm thành phố Châu Đốc trong đêm tháng 11 mát rượi gió từ sông đầu nguồn sông Hậu mùa nước nổi thổi về du khách đều có cảm giác cứ phải tìm kiếm một điều gì đó rất khó nắm bắt trong cái vị thanh thanh, giòn giòn, thơm thơm của chè bưởi thứ thiệt.

Tài xe lôi nhiệt tình giới thiệu đặc sản của thành phố biên giới tây nam đất nước.