Tết của người ta là du xuân - Tết của tôi là… chồng nôn, con ỉa
Tôi ngồi trên taxi trên đường về sau một ngày đi chúc tết, một tay ôm thằng cu đang ngủ gục vì mệt, một tay cầm sẵn cái túi nilon “phòng thân”. Bên cạnh là chồng – người đàn ông buổi sáng còn hùng hồn tuyên bố:
“Anh đi chúc Tết tí thôi, không say đâu!”
Ừ. Không say.
Chỉ là vừa lên xe đã tái mặt, mồ hôi túa ra như tắm, rồi quay sang tôi thì thào:
“Em ơi… mở cửa sổ…”.
Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu. Tôi nhìn chồng. Hai bên hiểu nhau không cần nói.
Chưa kịp hạ hết kính, anh đã “tặng quà năm mới” vào đúng chiếc túi tôi kịp đưa ra.
Phía trên là một túi đầy.
Phía dưới, thằng cu con giật mình tỉnh dậy vì mùi lạ, rồi lặp đi lặp lại như phát thanh viên:
“Con ỉa rồi… con ỉa rồi…”.
Tôi chỉ muốn độn thổ. Máu dồn lên não. Cỡ này cả năm không cần thuốc hoạt huyết.
Tài xế lặng lẽ đeo khẩu trang. Mở hết cửa kính phía sau.
Về đến nhà, tôi lo cho con ngủ trước.
Chồng thì nằm vật ra giường, vẫn cố vớt vát chút sĩ diện:
“Tại anh rối loạn tiêu hoá thôi…”.
Ừ, rối loạn tiêu hoá.
Chứ không phải 5 nhà, 5 loại rượu, và 5 câu “không uống là không nể anh”.
Tôi và cô em họ nhìn nhau. Không nói nhiều. Hai đứa dắt nhau ra ngoài ăn một bát bún bò Huế nóng hổi – coi như phần thưởng cho việc đã sống sót qua một buổi tối “trên nôn dưới ỉa”.
Tết vui thật.
Nhưng làm vợ, làm mẹ ngày Tết… đúng là một kỹ năng sinh tồn.
Tôi hỏi thật các chị em:
Vui xuân mà để vợ con xử lý hậu quả như thế thì có nên “giới hạn định mức rượu” từ năm sau không? Hay tôi đang quá khó tính?
Tết nhà mọi người thế nào? Có ai từng rơi vào cảnh “trên chồng: em ơi anh nôn, dưới mẹ ơi con ỉa” giống tôi không?
1️⃣ Văn hoá ngày Tết phải uống rượu
👉 Có nên duy trì tư duy này không?
2️⃣ Trách nhiệm của người đàn ông có gia đình
👉 Vui xuân có nên đặt giới hạn?
3️⃣ Gánh nặng vô hình của mẹ bỉm
👉 Tết có thực sự là “kỳ nghỉ” với phụ nữ?
4️⃣ Ứng xử văn minh khi say
👉 Say không xấu. Nhưng say đến mức làm khổ người khác thì sao?




